Số người Online : 68573
DIỄN ĐÀN
Nhìn hãng xưởng Trung Quốc mọc lên khắp nơi trên đất nước Việt Nam, từ đội công nhân kỹ thuật, toán bảo vệ canh gác, các phương tiện sản xuất, hay bảng tên cầu đường đều là Bắc Thuộc. Hàng hoá Trung Quốc tràn ngập, phá giá thị trường và làm lũng đoạn nền kinh tế nước ta. Ô nhiễm Trung Quốc thải đầy sông nước, mùi hôi thối xông lên nồng nặc và hủy diệt môi sinh dân ta, gây nhiều biến chứng ung thư độc hại. Thể chế Trung Quốc lại được đảng Cộng Sản Việt Nam hôm nay tôn trọng tiếp nhận, làm khuôn mẫu toàn trị nhằm đàn áp bóc lột dân lành – chớ chúng ta chưa bàn tới những vụ hải đảo Hoàng Sa Trường Sa, hay đất đai biên giới đã mất, hoặc do những đảng viên đầu tỉnh ở Lạng Sơn, Quảng Ninh và nhiều nơi khác cho công ty xí nghiệp Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan thuê đất trồng rừng nguyên liệu – Pháp lệnh Trung Quốc, từ cao xuống thấp đều được truyền sang...

Những đồng bào trốn tránh chế độ gian ác dã man của vgcs đi ra nước ngoài sinh sống không phải là Dziệt kiều đâu anh! Là một Nhạc sĩ cận kề bên bác vĩ đại kính yêu và các gia nô của bác như Tố Hữu, Cù huy Cận, Xuân Diệu, Chế lan Viên, Hoài Thanh… nhiều năm mà sao anh còn tối quá thế. Kiều để chỉ những người nước ngoài qua một nước khác làm ăn buôn bán, thí dụ Nhật kiều đang ở Sàigòn, Pháp kiều đang ở Đà nẵng. Những người Việt Nam hiện nay ở Mỹ, ở Pháp, ở Canada v.v…gần 100% là dân tị nạn chính trị tức tị nạn cs, sau khi đã đánh cá cả cuộc đời mình với cái chết. Nguyễn Tuân bảo: ”Cái cột đèn đi được nó cũng đi!” anh không nhớ sao? Đó là một cái tát nẩy lửa vào mặt “bác” và đám gia nô...

Tôi đã được dạy về tinh thần yêu nước không khuất phục của con người VN. Nhưng khi cuộc biểu tình của sinh viên nổ ra chống đối TQ liên quan đến vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, họ bị đàn áp và bắt giữ. Mẹ tôi cũng đã bị bắt vì biểu tình chống TQ. Chỉ vì yêu nước. Những công an bắt giữ mẹ tôi và những người khác nói rằng mẹ tôi bị bắt vì lý do tụ tập không xin phép (không dùng từ “biểu tình”), nhưng không nói được muốn tụ tập phải xin phép ở đâu. Và từ sau đó họ bắt đầu chú ý đến gia đình tôi. Họ đọc mail, họ nghe điện thoại, họ theo dõi. Khi mẹ tôi bắt đầu viết blog, tình hình trở nên khác đi. Đôi khi công an đến nhà tôi và hỏi giấy tờ hộ khẩu, một cách bất thường. Và đôi khi công an gọi mẹ tôi thuyết phục...

Cái ngày mà Hằng còn là hoa khôi của khu phố. Trước hẻm nhà cô tối nào cũng lảng vảng vài anh tới trồng cây si, đôi khi họ tấn công lẫn nhau, tung chưởng cứ như phim Tàu chỉ vì anh nào cũng muốn chiếm được trái tim người đẹp. Hằng vẫn bình thản, lạnh lùng chẳng hề tỏ thái độ, bởi vì cô biết Tú đã nằm trọn trong trái tim mình. Tú và Hằng học chung một trường từ thời còn trung học. Nhà Tú ở ngay đối diện hẻm nhà cô, căn nhà bốn tầng lầu bề thế nằm ngay mặt tiền đường buôn bán hàng điện tử lúc nào cũng tấp nập khách ra vào. Bố Tú làm quan to, mẹ giỏi giang buôn bán nên anh có một cuộc sống sang giàu khác hẳn gia cảnh nhà Hằng. Tú lại là con trai độc nhất trong 3 chị em nên hầu như Tú có tất cả những gì mình muốn. Hằng thì khác, căn nhà lụp xụp nằm tuốt luốt trong hẻm cụt trông thật tiều tụy...

Với Lê Thị Công Nhân tôi chỉ là một người dưng, một ông già qua đường. Tôi không được phép coi cháu Lê thị Công Nhân như con gái của tôi. Nhưng khi nghe tin Lê Thị Công Nhân bị bắt, lòng tôi quặn đau, căm phẫn và vô cùng lo lắng cho Công Nhân hơn cả con gái của mình. Vì con gái tôi nó vốn là đứa yếu đuối, nhút nhát. Nếu bị bắt, nó sẽ cam lòng khuất phục. Còn Công Nhân con ơi, con là đứa con gái đầy lòng can đảm, nhà cầm quyền cộng sản sẽ tiêu diệt đến cùng lòng dũng cảm của con. Vì với bọn chúng, những kẻ đang chăn dắt một đàn cừu, tính dũng cảm không phải là điều cần có của bất cứ một con cừu nào trong bày cừu. Và chúng sẽ thản nhiên đẩy con trần trụi cho bày sói cắn xé....

Làng Phước Tích còn có tên gọi là "Kẻ Đôộc"… Nốt Đột [ Nốt là chiếc ghe, Đột là hủ ] Xuất phát từ tên gọi một loại sản phẩm nghề gốm của dân làng. Từ xa xưa, gốm Phước Tích nổi tiếng cả một vùng rộng lớn. Các sản phẩm của nó như lu, hông, đôộc [đột ] hũ, ảng, chum, vại... được người dân ở nhiều vùng ưa thích. Gốm Phước Tích được mang đi chào bán khắp các chợ trong vùng từ Quảng Bình đến Quảng Ngãi, như chợ Truồi, chợ Nọ, chợ Mai ở Thừa Thiên Huế, chợ Tréo - Quảng Bình, chợ Cam Lộ - Quảng Trị, chợ Chùa - Quảng Ngãi... Tuy chưa được tráng men nhưng chất lượng gốm Phước Tích khá tốt. Do độ nung cao và chất đất tốt nên sản phẩm gốm dày, có thể sử dụng vào nhiều việc, như làm dụng cụ đun nấu, đựng các chất lỏng hoặc làm đồ dùng trong nhà. Sản phẩm gốm Phước Tích không chỉ cung cấp...

Những năm cuối thập niên 60 Sài Gòn có mở thêm nhiều quán cà phê mới, những quán sau này thường được trang hoàng công phu hơn, có hệ thống âm thanh tối tân hơn và nhất là quán nào cũng chọn một cái tên rất đẹp, phần lớn là dựa theo tên những bản nhạc nổi tiếng: Cà Phê Hạ Trắng, Lệ Đá, Diễm Xưa, Hương Xưa, Hoàng Thị, Biển Nhớ, Hoài Cảm, Da Vàng… Tuy nhiên, ở một con đường nhỏ, hình như là Đào Duy Từ, gần Sân Vận Động Cộng Hòa có một quán cà phê không theo khuôn mẫu này, nó mang một cái tên rất lạ: Quán Đa La. Đa La là Đà Lạt, quán của chị em cô sinh viên Chính Trị Kinh Doanh, có lẽ vừa từ giả thác Cam Ly, Hồ Than Thở để về Sài Gòn học năm cuối tại nhà sách Xuân Thu hay sao đó, mở ra. Trường kinh doanh quả là khéo đào tạo ra những môn sinh giỏi kinh doanh...

Gọi Hoa Kỳ là siêu Độc Cô Cầu Bại tất nhiên cũng có lý do của nó. Bọn VGCS trước đây thường gọi nước Mỹ là tên Sen Đầm Quốc Tế, TQ gọi là tư bản đế quốc hay con cọp giấy, nhưng thực ra không đúng hẳn, nên gọi là siêu ĐCCB mới sát với thực tế. Vì như thế mới diễn tả đúng đựợc bản chất và tính đặc thù của tư bản Mỹ. Mỹ đúng là siêu kiếm khách vừa vì tài thao lược vô địch, vừa vì khả năng linh hóa khôn lường, thể hiện cái đặc điểm của kiếm pháp tuyệt đối vô luân trong giang hồ. Kiếm đã rút ra khỏi vỏ có bao nhiêu cái đầu rơi vẫn chỉ là trò tiêu khiển. Trong rất nhiều trường hợp, Mỹ là người hay là quỉ nhập tràng thì chẳng ai xác định được. Lại nữa, còn phải nhìn vào lịch sử của Thế giới nhất là thời kỳ từ Thế Chiến Thứ Hai đến nay mới thấy Hoa Kỳ chẳng khác gì nhân vật hư cấu ĐCCB trong truyện của Kim Dung...

Sài Gòn hiện nay là thành phố đông dân hơn 8 triệu người. Dù số thống kê chưa chính xác, nhưng người ta ước tính trong số 8 triệu người Sài Gòn có hơn 1 triệu người từ các vùng quê nghèo đến Sài Gòn mưu sinh. Trong số dân nhập cư này, đa phần là phụ nữ, họ vào Sài Gòn với giấc mơ đổi đời, nhiều người mưu sinh bằng những việc lương thiện, đánh đổi mồ hôi để kiếm ăn hàng ngày, cũng nhiều người bị đưa đẩy vào đường tội lỗi. Những tệ hại và khốn nạn với dịch vụ „chợ buôn người“ dưới dạng „lấy chồng ngoại quốc“. Ở Singapore mấy thiếu nữ Việt Nam ngồi trong những phòng kính để khách qua lại lựa chọn như một món hàng ở khu thương mãi. Thân phận gái quê lên thành phố cũng nhiều đắng cay, vì nhẹ dạ bị dụ dỗ bán qua biên giới Trung Hoa, Campuchia, Lào, Thái… để làm việc. Nhưng thực tế...

Loan là một thanh niên lương thiện bị hoàn cảnh xã hội đưa đẩy trở thành du đãng nổi tiếng (Loan có đôi mắt rất đẹp như nhung nên gọi là Loan Mắt Nhung). Vì cuộc sống khốn khổ, Loan phải đương đầu để sinh tồn rồi trở thành một đàn anh trong giới dao búa. Khi còn lương thiện, Loan đã có mối tình rất đẹp với một cô gái tên Xuân (Thanh Nga đóng). Vào với giang hồ, Loan gặp Dung (Kim Xuân). Loan đã thực hiện nhiều phi vụ lớn, ăn cướp, buôn lậu... nhưng anh vẫn mong có một ngày trở về cuộc sống lương thiện. Gặp lại Xuân trong tình cảnh éo le, khi Xuân bị bọn xấu hãm hại và giết chết. Quá đau khổ, Loan nổi loạn giết hết bọn du đãng, giang hồ rồi ra đầu thú chính quyền. Phim có nhiều cảnh ăn chơi, sinh hoạt vũ trường của Sài Gòn trước 1975. Vai Thanh Italy do Ngọc Phu thể hiện là vai diễn nổi bật...

Năm tới, rồi năm tới nữa... cứ mỗi lần Tết sắp đến lại hẹn. Nghe người ta nói nhiều chuyện vui, chuyện buồn xảy ra mỗi ngày trên quê hương lòng cứ bâng khuâng điều này điều nọ. Phố phường nhà cửa bây giờ xây dựng ngổn ngang, vô trật tự, mất hết những dấu vết ngày xưa. Người xe tấp nập không lối chen chân. Thực phẩm thiếu vệ sinh, ăn vào thường bị tiêu chảy. Buôn bán giá cả thách trên trời dưới đất người mua không biết đâu mà mò cho đúng giá. Đĩ điếm, trụy lạc tràn lan như nước vỡ bờ. Nạn cúm gà đang hoành hành dữ dội. Tư bản đỏ lắm tiền nhiều bạc nhờ tham nhũng bóc lột người dân, bòn rúc ăn cắp tài sản quốc gia, vung tiền ăn chơi tiêu xài thật chóng mặt. Việt kiều bây giờ đã lép vế rồi...

Hăm ba tháng chạp đưa ông Táo về trời, chiều ba mươi Tết phải sắm lễ đón ông Táo từ trời về nhà. Trong lúc đó, bà nhà tôi lo nấu chè để cúng giao thừa. Tết nào cũng vậy, ngoài bánh trái thịt cá hoa quả bà nhà tôi phải nấu một nồi chè để cúng vào mỗi buổi chiều những ngày đầu Xuân. Cứ mỗi ngày là bà nấu một loại chè. Chè trôi nước, chè hoa cau, chè thưng, chè cốm, chè hạt dẻ....Mỗi loại chè có một hương vị riêng thật hấp dẫn khẩu vị. Ngày Tết thiếu chén chè trên bàn thờ là một thiếu sót, ca dao có câu " trông mau tới Tết dựng nêu ăn chè", đúng là xưa bày nay vẻ để giữ nề nếp. Đêm ba mươi...

Phát biểu trong một cuộc họp báo tại Toà Bạch Ốc để loan tin về một nỗ lực mới của Bạch Cung, ông Obama đã nhấn mạnh đến tầm mức quan trọng của vấn đề: “Chúng ta cần phải giải quyết cho xong vụ này. Nếu như những người này (các đại ngân hàng và công ty tài chánh) muốn chống đối, thì đây là một cuộc chiến mà tôi đã sẵn sàng chờ đợi.” Phải chăng thất bại chính trị sau kết quả bầu cử tại tiểu bang Massachusetts vào ngày thứ Ba vừa qua đã khiến cho chính quyền Obama bắt đầu chuyển hướng từ hồ sơ cải tổ bảo hiểm y tế sang vấn đề kinh tế, vốn vẫn còn nhiều dấu hiệu èo uột và chưa chứng tỏ một sự phục hồi lạc quan sau một năm cầm quyền? Ông Obama giải thích lý do vì sao ông muốn...

Cảnh tượng hàng trăm cô gái xếp hàng cho bọn đàn ông Đại Hàn, Đài Loan đến xem mắt, lựa chọn đã là chuyện thường tình ở Saigon, đâu có gì mới lạ, không gây khó chịu hay làm ai động lòng xúc cảm. Cả một hệ thống làm tiền trên thân xác còm cõi của những cô gái đáng thương này, từ ma cô, công an, cảnh sát, nhân viên phường khóm cho đến các tổ chức làm giấy tờ xuất cảnh, khám bệnh, chích ngừa... dưới sự toa rập đồng loã của chính quyền trung ương VC. Đây là một dịch vụ béo bở lâu nay được thả nổi, được chính phủ VC kiểm soát hoặc được địa phương cố tình làm ngơ để chia chác, thủ lợi. Nhưng nay VC đi xa thêm một bước, khi loan báo, lần đầu tiên VN sẽ thành lập một công ty “tư vấn hôn nhân"...

Thiên phóng sự dài, từ tháng 6 đến tháng 12–2009 tại những khu rừng ở miền Bắc nước Pháp, đã loan tải một thực trạng đau lòng đối với người Việt Nam sống kiểu du mục rừng thời trung cổ. Chúng tôi tiếp cận và phỏng vấn trên 540 Người Việt Rừng, nay mới đúc kết được những ray rứt về thân phận người Việt xuất khẩu lao động bất hợp pháp tại quê người xứ lạ. Có đến với Người Việt Rừng mới biết sự thật là trên đất Pháp lại xuất hiện mafia Việt Nam, một tập đoàn đã mấy mươi năm mặc áo giáp hộ thể của đảng cộng sản Việt Nam, lúc nào cũng vây quanh nói mộng để rồi tuyên chiến với dân, như cụm từ ý đẹp mà lòng xấu xa "Xóa-đói-giảm-nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Đã đến lúc phải đặt thẳng vấn đề: Ai là người đang điều khiển bộ máy mafia Việt Nam?...

Tả: chủ trương thay đổi, chống độc quyền kinh tế, đòi hỏi ấn định mức lương tối thiểu, giá cả, muốn chính phủ phải can thiệp vào nền kinh tế quốc gia, bênh vực giới công nhân, các nghiệp đoàn lao động, chống ưu đãi tôn giáo, không coi các giá trị tôn giáo quá quan trọng, ủng hộ quyền phá thai của phụ nữ, ủng hộ nghiên cứu tế bào gốc, các quyền lợi an sinh xã hội, bảo vệ môi trường... Hữu: bênh vực quyền lợi giới doanh thương, chủ trương tự do kinh tế, chống can thiệp của chính phủ vào thị trường, chống nghiên cứu khoa học phản giá trị tôn giáo, bảo thủ tôn giáo, có khuynh hướng giữ nguyên tình trạng xã hội hiện hữu, nặng đầu óc kỳ thị, phân biệt chủng tộc, chống di dân, chống dùng ngân sách quốc gia...

... Anh Hai không bị đui, cũng không bị què. Anh chỉ bị chột mắt thôi. Cái kính đen gắn liền trên gương mặt làm ảnh coi càng thêm dễ nể. Anh Hai không bao giờ nói cho Bảy Què và Sáu Mù nghe về dĩ vãng của mình. Thường ảnh hay trầm ngâm và buồn. Lâu lâu anh Hai mới nhỏ giọng, nghiêm trang nói chuyện với hai thằng với giọng nói rất chân tình và thuyết phục. Từ anh Hai mới ra cái chuyện chiến tranh tâm lý: "Cuộc chiến của mình vẫn đang âm thầm tiếp diễn trên mọi mặt trận. Hai em phải thấy, tụi nó chiếm được thành mà không chiếm được lòng người thì chưa để được là thắng; hiện tại tụi nó không những đã làm mất lòng người mà còn mất luôn cả lòng sĩ tốt của nó nữa. Chung cuộc tụi nó sẽ thua. Vấn đề của anh em mình bây giờ là phải chiến đấu, đóng góp toàn lực trong khả năng riêng của từng thằng...

Việt Nam là một quốc gia cộng sản và vẫn là một mối đe doạ cho nền hoà bình thế giới. Thế nên khi Việt Nam vừa sắm vũ khí tân trang quân đội, các quốc gia trong vùng đã lo sợ và lên tiếng. Các tài liệu công khai và chính thức cộng sản Việt Nam luôn một cách vu vơ coi các quốc gia cổ vũ tự do là các thế lực thù địch. Lãnh đạo công sản thì tự ví mình như tên lính giữ đồn cho Trung Quốc, như Nguyễn Minh Triết từng tuyên bố “Việt Nam và Cu Ba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía Đông một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cu Ba thức thì Việt Nam ngủ. Việt Nam gác thì Cu Ba nghỉ”. Tên lính tiên phong thực hiện chiến lược tòan cầu cho Trung Quốc, trong đó “Việt Nam là một đối tượng quan trọng cần khuất phục và thôn tính để dễ bề đạt được lợi ích chiến lược” của Trung Quốc...

Chỉ đến khi công chúng đồn nhau về sự ghê tởm của "Made in China" - như là nhãn hiệu của sự yếu kém, hỏng hóc thì người ta mới bắt đầu hiểu ra rằng ở đâu đó đang có một vấn đề nghiêm trọng - một vũng bùn nghê tởm đã khiến họ ngã vào - vũng bùn "Made in China". Người đời vẫn nói "một lần ngã là một lần bớt dại", vậy thì nhận diện cái vũng bùn ấy thế nào? Tại sao các nhà sản xuất Trung Quốc lại có hành động quá xấu xa như vậy? Có phải là các nhà nhập khẩu Phương Tây không hay biết gì về hiện trạng "Made in China" không?. Bản chất của vấn đề "Made in China" là ở thể chế chính trị. Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã tạo ra một vương quốc cho các loại mèo - "mèo trắng, mèo đen, miễn bắt được chuột". Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ “thưởng” cho nhà sản xuất nếu họ mang ngoại tệ về cho đất nước...

Trong vụ tấn công hụt một chuyến bay của hãng Northwest vào ngày Giáng Sinh, dư luận kết luận là nghi can khủng bố gốc Nigeria thất bại vì phi cơ không bị cháy hay nổ tung khi sắp hạ cánh trên phi trường Detroit của Mỹ. Thật ra, đây là một vụ khủng bố thành công – cái may bất ngờ là không có ai tử nạn. Nói khủng bố thành công thì nhiều người tất không đồng ý. Nhưng mình thử nghĩ lại mà coi. Theo định nghĩa, khủng bố là nghệ thuật “sát nhất nhân vạn nhân cụ”. Giết một người mà gây sợ hãi cho vạn người để họ phải thay đổi cách suy nghĩ và hành xử. Umar Farouk Abdulmutallab không làm nổ được chuyến bay thì vẫn gây ra sự sợ hãi và chi phối cách hành xử của nhiều người – trước hết trong hệ thống bảo vệ an ninh Hoa Kỳ, hay tại các phi trường quốc tế. So sánh những tốn kém rất thấp của nghi can Umar Farouk...

Pages (20) : [ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ]

168987541
Copyright 2005 - 2009 © Take2Tango. All Rights Reserved.
Trường Kỳ
Bích Liên
Bằng Lái Quốc Tế
An Lạc
Pinless
Dân Kêu
Chí Tâm
Tom
Quynh Thi
Hồn Nước
Úc Châu
Dạ Lan
Quốc Nam
Khánh
Rao Vặt
QC
Sách
Phong Dinh
QC
Trần Dần
Pinless
test me
Ảnh
Clock
test ads
test ads
Kim Trang
Kim Trang
Phong Dinh
Bodhi
Clock
Pinless
Phong Dinh
Kim Trang
Trần Dần
Bodhi
Tai nan
test ads
Ảnh
Maicafe
Maicafe
cmm
test ads
Phong Dinh
Phong Dinh
Pinless
TNXP
Ảnh
test ads
test ads
Ung Thư
Kim Trang
test ads
test ads
TNXP
Trần Dần
TNXP
Ảnh
MaiCafe
New York
Kim Trang
Trần Dần
Pinless
Bodhi
Phong Dinh
test ads
test ads
Clock
MaiCafe
MaiCafe