Số người Online : 68448
VĂN - THƠ
Đàm trả tiền thuế qua cầu, bằng một đô la. Anh nhìn bâng quơ, như tìm kiếm khung cảnh ngày nào xa xưa. Đàm nhìn cây cầu lần nữa, thấy nó mong manh quá. Mấy đứa nhỏ quần đùi trùng trục, da mốc thếch đen đủi, ốm tong teo như cây sậy. Một thằng bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đen như cột nhà cháy, đứng trên thành cầu, chờ cô gái quẫy gánh hàng đi ngang nhảy ùm xuống. Khi gần chạm mặt nước, nó ôm hai tay quanh gối. Một cột nước bay thẳng lên cao, rớt xuống thành cầu, đổ xối xả trên người cô gái. Cô gái chu mỏ chửi đỏng đảnh, nhưng đôi mắt lại cười tình tứ, khuyến khích. Bọn trẻ vỗ tay la hét vang trời. Đàm đứng nhìn. Anh mỉm cười vu vơ. Ký ức chợt ùn ùn trở về nơi anh tưởng không bao giờ nhớ. Đàm còn nhớ trong thời chiến tranh, anh thường ra cầu tắm. Cũng như những đứa trẻ bây giờ...

Tết đó bọn Việt Cộng nó tổng tấn công Sài Gòn, nhà tan cửa nát. Nhà tôi ở Thị Nghè, nên chạy ra vùng Xa Lộ xem đánh nhau. Khu Hàng Xanh bị nặng nhất, mà nhà Khánh thì ở trong đó! Toàn khu vực đã bị bọn VC chiếm, bên ta đang đánh lấy lại. Tôi chạy theo đám người tỵ nạn đang cuống cuồng tìm lối thoát ra khỏi vùng giao tranh, để hy vọng tìm được Khánh và gia đình cô. Tôi đã chính mắt trông thấy bọn VC cướp của giết người, tôi cũng chính mắt chứng kiến những chiến sĩ Biệt Động Quân kiêu hùng, đã vì dân mà trừ bạo, đánh trận ở đầu cầu Xa Lộ thật là oai hùng, nên từ đó đã có ý định làm “Anh Hùng Mũ Nâu” mà tòng chinh giúp nước. Cuối năm, tôi đậu Tú Tài I, tình nguyện đi Thủ Đức liền...

... Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị đón Tết Canh Dần, mặc dù Mùa Xuân Dân Tộc tươi sáng thực sự chưa về trên quê hương khốn cùng, cộng sản Việt Nam lại một lần nữa đem những Nhà Đấu Tranh Dân Chủ ra xét xử và kết án theo luật rừng, trong đó có những Người Phụ Nữ kiên cường bất khuất. Xin quý trọng viết bài thơ này để mong được gửi về LS Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, và những thiếu nữ Việt Nam anh hùng trong đại cuộc đấu tranh Dân Chủ tại quê nhà.

Lúc tôi “gõ” những dòng chữ này thì nơi quê nhà chắc u tôi đang thẫn thờ nhìn thiên hạ tất bật đón tết. U tôi tươi cười thong dong đi tới ngày sinh nhật thứ một trăm. Ngày xưa giấy tờ hộ tịch không được rõ ràng và chính xác nhưng theo bà em út của u tôi thì đến tết Tân Mão u tôi sẽ được một trăm tuổi. Cõi nhân sinh có mấy ai sống đến tuổi trăm. Mấy năm nay, u tôi bị lẫn nhiều. Đầu óc gần như không còn hoạt động gì nữa nhưng sức khỏe cũng không có gì đáng quan ngại. U tôi có nhiều năm sống ở Mỹ. Gặp những người từ Mỹ về đến thăm, u tôi luôn hỏi thăm ông Lin-Tân có khỏe không. Cựu Tổng Thống Clinton mà biết chuyện thì chắc là cảm động lắm. Những chuyện bốn năm chục năm về trước, u tôi nhớ đến từng chi tiết. Chuyện gì mới xẩy ra ngày hôm nay hoặc cách vài ba năm thì lại quên, chẳng biết đâu vào đâu...

Chuyện xảy ra đã lâu rồi, có đến mười mấy năm trước, thế mà cho tới bây giờ mỗi khi nhớ lại, Định vẫn tưởng như một giấc chiêm bao. Cứ cho là hôm ấy chuyếnh choáng chút hơi men, chàng có thể lẫn lộn giữa thực và ảo giác, nhưng câu chuyện về Hoàng Mai thì chắc chắn là một điều bí ẩn không giải thích được. Hôm ấy là một buổi chiều cuối năm, trời lại lất phất mưa, bóng dáng của mùa Đông dường như vẫn còn quanh quẩn đâu đây, khiến thời tiết rất ẩm và lạnh. Định vừa đến ăn bữa cơm cúng Ông bà với gia đình một người bạn, lúc về, đi ngang qua một ngôi chùa, buổi chiều nhưng có mưa phùn và gió bấc, bầu trời âm u, giăng giăng những cụm mây màu xám nhạt. Thấy có nhiều bóng người qua lại, chàng ghé vào mới biết đó là ngày cuối cùng của buổi Chợ Tết. Càng về chiều người càng thưa thớt, mấy gian hàng bán cây cảnh, bánh trái bày trong những chiếc lều vải, người ta đang lo thu dọn. Riêng một hai cái lều ở xa hơn...

Cho đến bây giờ, bất cứ lúc nào ngồi một mình, Thạch cũng cố nhớ lại khuôn mặt của Nga nhưng không làm sao chàng có thể hình dung ra được. Đây là một điều kỳ lạ mà Thạch thấy lần đầu tiên xảy ra trong đời chàng. Thạch có một trí nhớ không đến nỗi tệ, gặp người nào đó, dù chỉ một lần, chàng cũng nhớ lại dễ dàng khuôn mặt của họ. Nhưng lần này, với Nga, người con gái chàng quen biết từ 20 năm trước, trí nhớ đã phản bội Thạch hoàn toàn. Thạch cố nhớ bao nhiêu thì chàng cũng chỉ nhìn thấy rõ khuôn mặt của nàng từ ngày xưa, lúc hai người mới quen nhau chứ không phải khuôn mặt của nàng bây giờ. Phải chăng, sau 17 năm, kể từ ngày Nga bỏ nước ra đi năm 1975, nàng đã hoàn toàn đổi khác? Thạch nhớ lại, suốt hơn 3 tiếng đồng hồ trong một tiệm ăn, cái định tâm có sẵn từ lúc Nga hẹn gặp chàng...

Tết Kỷ Dậu năm 1969 là Tết duy nhất của tôi trong quân ngũ, lúc đang thụ huấn tại trường Bộ Binh Thủ Đức. Kinh qua những đau thương với bọn Cộng Sản gian manh lật lọng vào Tết Mậu Thân nên tất cả các đơn vị quân đội trên toàn quốc đều ở trong tình trạng ứng chiến thường trực. Mặc dầu còn ở trong giai đoạn luyện tập ở quân trường nhưng chúng tôi đã có hơn sáu tháng cơm lính, cũng được đặt trong tình trạng báo động khẩn trương. Lệnh cắm trại không làm sinh viên độc thân “méo mặt” như những anh chàng đã có gia đình. Tết mà không có ở nhà thì vợ chờ con trông. Từ những chiếc radio bỏ túi, mấy anh chị ca sĩ máy nước lại còn phang túi bụi vào cái buồn ra riết của những người phải xa vợ con...

Trần Tứ con nhà quan, tuy tuổi mới đôi mươi nhưng tánh tình phóng khoáng thích chơi bời. Nhờ cha mẹ có tiền để đầy hàng chục tủ sắt, tiền giấy, vàng cây nhóc ké nên công tử Trần Tứ mặc sức ăn chơi. Từ ngày công tử Trần Tứ kết giao với một người tên Trương Tam cậu ta càng ăn chơi dữ lên. Sẵn của ăn của để đêm nào Trần Tứ cũng lái một chiếc “Méc-xê-đì” cùng Trương Tam đi du hí qua các vũ trường, quán bar để nhảy đầm và ăn nhậu. Biết con còn trẻ lại chẳng chịu học hành chỉ lo đàn đúm trác táng nhưng hai vợ chồng quan Huyện vẫn tự hào bảo nhau: “Đời mình chịu cực khổ chỉ để tích cóp cho con. Nay ta giàu rồi, tiếc chi với chúng mà chẳng để cho chúng được tự do sung sướng?”...

Ông bà Lê Tư chỉ sanh có một người con trai đặt tên Lê Tuấn. Năm Tuấn được mười lăm tuổi, ông gởi con qua Pháp học. Ông muốn nó học ngành kiều lộ để sau này trở về nối nghiệp ông. Ông nói :"Việt Nam mình cạnh tranh không nổi với hãng thầu ngoại quốc bởi vì mình có binh mà thiếu tướng". Và ông hy vọng trong tương lai, con ông sẽ thực hiện những công trình vĩ đại, vượt trội hẳn những gì ông đã làm. Để cho ông được nở mặt. Cái tương lai đó bỗng tắt ngúm chỉ trong một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, 1975. Trước cái ngày đen tối đó, một người như ông Lê Tư dư sức để di tản dễ dàng. Vậy mà không thấy ông nhúc nhích. Ông cứ điềm nhiên hút thuốc, uống trà, xem truyền hình, nghe radio...

Các thầy tử vi phán Hà My cao số, gần 30 tuổi mà chưa có chồng. Với phụ nữ, đây là lứa tuổi báo động. Vì thế, mẹ Hà My vô cùng sốt ruột, không biết con gái “rượu” bao giờ mới đứng số. Quả thật, Hà My không dễ tìm chồng. Cô thông minh quá, mạnh mẽ quá và cũng nhiều tiền quá. Loại đàn ông làng nhàng, học vấn trung bình, sự nghiệp trung bình, tài sản trung bình không dám nghĩ tới Hà My và nếu ai có để mắt đến thì Hà My cũng khó chấp nhận. Tâm lý của phụ nữ là muốn có người chồng cao hơn mình ít nhất là nửa cái đầu để họ phải vị nể và khâm phục, trong chữ phục nấp sẵn chữ yêu, còn trong chữ thương thì nấp sẵn chữ khinh. “Bà Hoàng” của công ty rất nhiều lần đi dự lễ cưới của bạn bè và anh chị em trong công ty, khi về nhà ngồi 1 mình trước gương không thể không tự hỏi mình: Bao giờ mới đến lượt mình...

Một chiều Xuân, Tôi đã về Hà Nội. Thăng Long lịch sử ngày xưa. Đôi tay bị còng, người ta khép tội, “Phản bội quê hương”, đi giữa trời mưa. Thấp thoáng rong rêu hoang lạnh Tháp Rùa. Tôi chợt cảm tiếng lòng tôi rụng xuống, Hồ Gươm, lặng mờ. Trong hồn tôi còn lại giấc mơ, Thơ về vỡ vụn. Kiếm vàng đâu ? - chưa nổi mặt hồ !. Đâu nào Năm Cửa Ô, Chỉ thấy mờ trang sách. Đâu Đống Đa một thời hiển hách, Mồ chôn giặc Bắc xâm lăng. Hà Nội tôi mơ – muôn thuở vĩnh hằng, Từ tuổi nhỏ, qua từng trang sử cũ. Đâu phải là đây, dưới chiều mưa rũ. Qua khung cửa xe tù. Giữa phố mùa Xuân, đời chợt xuống hoang vu, Khi tôi thấy tượng đài Lê-Nin cao ngất. Người là ai ? – Sao đứng trên vùng đất, Mấy nghìn năm linh hiển Vua Hùng ? Dân Tộc còn đây, còn mãi đến Vô Cùng, Sao tôi cảm lạc loài như khách lạ ?...

Giọt sương vướng đọng ban mai, Mồ hôi em đọng làm thơm yếm đào, Sen vuơng môi thắm ngọt ngào, Giòng sông lờ lửng thuyền hồn vào mơ, Hàng hoa rao bán chốn chợ Nguời, Hay bán hồn em giết uớc mơ, Mỏng mảnh khuy cài bung ngực áo, Em tôi vào mấy tuổi xuân thời...??? Thiên nhiên muôn sắc lắm muôn mầu, Có cả xanh hồng lẫn tím nâu, Ngọc dáng thiên nhiên tăng vẻ đẹp, Mộng vàng cõi  thế chẳng bền lâu, Từng cơn gió lạnh lùa rưng rức, Mỗi nét mouse đưa điểm điểm sầu, Một cánh TI - HOA(*) ..thân nhạn độc, Bởi đời bể thắm hoá cồn dâu, Một nửa vầng trăng nửa mặt trời, Sầu truờng em ủ mãi chưa vơi, Đêm đêm suơng uớt buồn nhân thế, Nào có vui chi chỉ gắng cuời...

Không khí của những ngày cận tết bao giờ cũng rộn ràng, hối hả nao nức. Các siêu thị, hàng chợ đông nghẹt người đi mua sắm. Nàng hoà vào dòng người đó để đẩy lui cảm giác lạc lỏng của mình. Từ lâu rồi nàng không có khái niệm gì về một cuộc vui. Ngày lễ, tết chỉ là dịp để nàng có thể nghỉ ngơi cho lại sức sau những ngày làm việc chứ không phải để vui chơi. Nàng sống một mình, ít bạn bè, vì vậy nàng không quan tâm phải làm gì để có một cái tết đầy đủ, có ai đâu để xum họp cùng nàng, nhưng sáng nay nàng chợt muốn ra đường, muốn đi đâu đó, nàng không chịu nổi sự im lặng trong căn nhà dù đã rất quen như thế. Nàng trang điểm khuôn mặt mình thật kỹ, chiếc váy màu đen hở cổ tôn làn da trắng...

Anh khuyên tôi: “Hãy quên đi thù hận”, Về quê hương xây dựng nước non nhà. Bằng tài năng học hỏi chốn phương xa, Đảng, nhà nước hoan nghênh người viễn xứ! Anh khuyên tôi, hãy “khép lại quá khứ”, Quên những ngày khói lửa dậy trời Nam Chiến xa Nga hằn đậm vết hung tàn, Trên đường phố Sài Gòn ngày quốc hận! Anh bảo tôi quên những ngày lận đận, Cha đi tù, mẹ buôn gánh bán bưng. Nuôi đàn con trong khốn khổ tột cùng, Tôi phải thôi học, sáng ngô, chiều sắn. Vâng, tôi cố quên những ngày mưa, nắng, Đi mò cua, giúp mẹ buổi cơm chiều. Quên những ngày nước ngập mái tranh xiêu, Đêm u tịch hãi hùng: “kinh tế mới”!Giờ, tha phương, quê nhà xa dịu vợi, Tôi sống cuộc đời dân chủ ấm no...

Chúng tôi không biết ai đã kéo ai ngã xuống chiếc giường chật chội trong phòng, trong bóng tối mờ nhạt thơm mùi nước hoa từ mái tóc nàng. Trong bóng tối đôi mắt nàng quay nhìn về hướng khác, như hai hướng đời chia xa. Tôi biết từ bây giờ tôi sẽ mất nàng. Lâu lắm rồi, tôi mới biết được tình yêu và sự đau khổ. Phải chi chúng tôi còn thanh xuân để nghiền nát đời nhau và bù đắp cho nhau mọi bất hạnh cùng mọi lạc thú. Chúng tôi không thể bơi ngược dòng sông bằng đôi cánh tay mang triệu chứng già nua trong khi đôi môi run rẩy một quá khứ buồn. Nhưng không phải vì vậy mà thân xác chúng tôi không hòa nhập nhau được. Vì ngoài sự đam mê, chúng tôi đều có chung một mẫu số đau khổ...

Thật tình mà nói, tôi không biết phải bắt đầu câu chuyện này như thế nào đây. Có lẽ, tôi không đủ bản lãnh, khả năng, nhạy cảm kể cả khôi hài và tàn nhẫn để diễn tả trung thực tâm trạng của một người đàn bà có hai con, đã ly dị chồng, yêu mê mệt một người đàn ông. Trời đất ! Đàn bà yêu đàn ông hay con trai yêu con gái là chuyện cũ như trái đất và đã có biết bao ngòi bút viết hàng triệu tấn giấy rồi mà. Nó đâu có phải chuyện người của trái đất yêu người trên hoả tinh hoặc người ở một hành tinh nào khác bên ngoài Thái Dương Hệ đâu. Vậy thì có cái gì nhiêu khê, rắc rối để tôi phải hụt hơi, phải tả oán ? Tôi xin nói mau rằng đây là một chuyện tình (nếu có thể gọi đó là một chuyện tình như trăm ngàn chuyện tình khác) giữa hai người Việtnam với nhau chứ không phải giữa người Việtnam với người Pháp, Mỹ, Ấn Độ...

Ngày xưa, hồi còn đi chăn trâu ở Cái Sắn, lâu lâu tui cũng được nghe trộm qua cái la-dô tăng-sít-to của hàng xóm ca khúc Tha La xóm đạo.  Bài hát nghe mùi rệu nhưng mà ai óan đau thương quá.  Tui cũng nhiều lần cố công tìm hiểu xem xóm đạo Tha La nằm ở cái xó xỉnh nào trên bản đồ đất nước nhưng mà mỏi mắt hết hơi cũng chẳng thấy đâu.  Mãi gần đây được đọc một bài viết của nhà văn Lâm Thanh trong tác phẩm Cõi Quê Cõi Nhớ bên xứ Úc diễn tả đến từng chi tiết địa danh và lịch sử Tha La xóm đạo nên rất lấy làm mừng rỡ mà xin được phép trình bầy dưới đây để bà con cô bác cùng thưởng lãm. Trước hết xin nói chút đỉnh về nhà văn Lâm Thanh mà khi viết những bài tạp bút về đồng quê miền Nam...

Những ngày xưa dấu yêu trong thanh bình hoan lạc, con người hiền lành như đất đá, cỏ cây suốt năm là mùa xuân đã đi vào miền dĩ vãng để nhớ để thương. Súng đạn của chủ nghĩa vô thần và những nhà tù khổ sai của chế độ cộng sản đã xô đẩy tôi ra khỏi miền đất với bao nhiêu kỷ niệm và những ngày tháng ngọt ngào của tuổi thơ. Bây giờ, tôi đang tự do bay nhẩy ở ruộng xôi giếng mật. Cây thông Giáng Sinh trong phòng khách với những gói quà xanh đỏ lớn bé của gia đình và bằng hữu làm sao có thể lấp đầy lòng yêu thương và niềm vui rộn ràng bằng hai cái kẹo bột của u tôi năm xưa. Nơi đây không có tiếng chuông ngân vang vọng giữa ruộng đồng một mầu xanh ngát, tiếng chuông trôi chập chùng...

Chúng tôi phải để dành cái “phần thưởng cao quý” ấy đến sau lễ cưới như đã hứa với nhau. Nhưng nếu không phải là trường hợp gần gụi, cọ sát thế này thì còn cố giữ được, chứ nằm chung trong một cái màn, đắp chung một cái chăn, bên ngoài trời lạnh, tôi nghĩ thánh cũng phải chịu thua! Những nụ hôn càng lúc càng dầy hơn và dài hơn. Bàn tay tham lam của tôi bật hết hàng cúc ngực của Vân, trong ánh sáng của ngọn đèn lờ mờ, tôi nhìn rõ tấm thân thể trắng mát tràn đầy nhựa sống, bộ ngực căng tròn phập phồng lên xuống đầy xúc cảm làm tôi mê đi và Vân cũng mê theo. Tôi như đứa trẻ khát sữa mong mẹ cả ngày vồ vập lấy hai bầu vú căng tròn rắn chắc của Vân với hai nuốm vú mầu hồng nhạt mà tôi chỉ từng sờ phớt bên ngoài chứ chưa bao giờ được thoả mãn như thế này! Tôi gỡ bỏ hết quần áo của tôi, rồi của Vân...

Nhạc hay nước từ vò cao chảy xuống, Ướt bờ vai thon mềm. Những bước đi đầy hoa gấm chân êm, NÀNG hiền dịu như tơ trời trong sáng. Chữ nghĩa trần gian có hạn, Biết làm sao mô tả hết dung nhan ? Nét Họa lời Thơ đầy bút pháp nghèo nàn, Đành run sợ trước hào quang diễm lệ. Bao tinh hoa triệu nghìn năm trần thế, Tụ về đầy hun đúc một Con Người. Người Trinh Nữ trời mộng chớm đôi mươi, Toàn vẻ Đẹp trong vô vàn thánh thiện. Và một đêm bóng Thiên Thần xuất hiện. Chúc tụng NÀNG đầy ơn phước thiên quang. Triệu muôn dân, Chúa chỉ chọn một NÀNG, Mang Thánh Thể từ trời cao xuống thế. NÀNG sững sờ, mắt trào dâng dòng lệ, Và cúi đầu trong tiếng nói : “Xin Vâng!”. Lệ mừng lo được hưởng...

Pages (15) : [ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ]

169134535
Copyright 2005 - 2009 © Take2Tango. All Rights Reserved.
Trường Kỳ
Bích Liên
Bằng Lái Quốc Tế
An Lạc
Pinless
Dân Kêu
Chí Tâm
Tom
Quynh Thi
Hồn Nước
Úc Châu
Dạ Lan
Quốc Nam
Khánh
Rao Vặt
QC
Sách
Phong Dinh
QC
Trần Dần
Pinless
test me
Ảnh
Clock
test ads
test ads
Kim Trang
Kim Trang
Phong Dinh
Bodhi
Clock
Pinless
Phong Dinh
Kim Trang
Trần Dần
Bodhi
Tai nan
test ads
Ảnh
Maicafe
Maicafe
cmm
test ads
Phong Dinh
Phong Dinh
Pinless
TNXP
Ảnh
test ads
test ads
Ung Thư
Kim Trang
test ads
test ads
TNXP
Trần Dần
TNXP
Ảnh
MaiCafe
New York
Kim Trang
Trần Dần
Pinless
Bodhi
Phong Dinh
test ads
test ads
Clock
MaiCafe
MaiCafe