ĐÀN NGANG CUNG
-
10/22/2005 8:09:01 AM
Ai Đẻ Nó Ra (?)
Cả hơn tuần nay, các giới truyền thông đều phổ biến tin Võ Văn Kiệt bị ám sát, bị thương hiện đang điều trị tại bệnh viện Nguyễn Oanh ở Gia Định. Có nguồn tin còn cho biết rất tường tận rằng Võ Văn Kiệt trong khi chơi tennis đã bị người nhặt banh trong sân lụi một phát nhưng không trúng chỗ nhược nên chưa theo Bác Hồ Khỉ Đại. Người đưa tin là một người bà con với Võ Văn Kiệt.
Có nguồn tin còn cho cả số phòng Kiệt đang nằm. Để cho báo chí hải ngoại đã tung tin ê hề, ai cũng biết tin Võ Văn Kiệt bị ám sát, lúc đó Võ Văn Kiệt mới xuất hiện ở tiền đình Quốc Hội VC, “da dẻ hồng hào” chứng tỏ Kiết không bị thương, đánh tan mọi tin đồn láo khoét. Kiêm Ái nghe tin này mà đâm lo cho số phận của Võ… Nguyên Giáp. Vì đây là cách Việt Cộng muốn giết Võ Nguyên Giáp, bởi vì hắn ta có tiếng là nhát như thỏ đế. Bị người ta tròng vào đầu cái chức “cầm quần chị em” mấy chục năm rồi mà không dám hé môi phản đối, không dám kêu oan với Bác Hồ Khỉ Đại. Chỉ mới gần đây, mới dám ngọ ngậy đôi chút rồi cũng để đàn em Nguyễn Nam Khánh quậy chứ Giáp không dám ra mặt chỉ huy lãnh đạo. Biết tỏng tòng tong cái lòng nhát sợ của Võ Đại Tướng, bọn Anh Chột và Mười Thiến Heo mới nghĩ ra kế giết Võ Nguyên Giáp: cứ phao tin đồn là Kiệt bị ám sát hụt thì Võ Nguyên Giáp sẽ hãi mà chết, không cần phải ra tay. Quả nhiên Giáp trúng kế. Theo “nguồn tin không muốn tiết lộ danh tánh” thì mấy ngày nay Võ Nguyên Giáp bỏ ăn, trùm mền rên hù hụ, trong khi đó thì Anh Chột và Mười Thiến Heo cứ cho người canh chừng nhà Giáp để lấy tin “Đại Tướng đã đi”! Ai đẻ ra cái tin Võ Văn Kiệt bị ám sát? Chính là bọn Anh Chột và Mười Thiến Heo chứ ai vào đây.
Nói đi rồi phải nói lại. Võ Văn Kiệt đã trình diện báo chí, chứng tỏ rằng hắn ta chưa hui nhị tì, nhưng biết đâu nay mai sẽ có tin chính xác Kiệt bị ám sát chết thẳng cẳng lại chẳng ai thèm chạy nhật trình. Quốc kế dân sinh thì Việt Cộng đần độn, chứ mưu mô hại người một cách xảo quyệt thì chúng có cả mấy bồ, mỗi bồ lại to gấp mấy cái “lăng Bác” ở Ba Đình. Hồi ở địa phương tại hạ có một ông lão rất đạo đức, rất có uy tín với dân chúng trong vùng, ai có chuyện gì thắc mắc, khó khăn tới nhờ cụ đều có những lời khuyên chính xác, gỡ rối tơ lòng hiệu nghiệm. Có điều là cụ không ưa Việt Minh (tiền thân của Việt Cộng). Một bữa cụ mất tích, không phải chỉ có người nhà cụ lo lắng tìm kiếm mà cả vùng ai cũng lo lắng tìm tòi. Và kẻ bị nghi ngờ đã bắt cóc cụ là Việt Minh. Ai cũng lo cho số phận của cụ phen này chắc không còn chỗ đội nón. Ba ngày sau, cụ lừng lững đi về nhà và cho biết Mặt Trận Việt Minh mời cụ lên liên hoan, tiếp đãi cụ như một vị thượng khách và xin cụ cho biết ý kiến xem có cán bộ Việt Minh nào vô lễ với cụ hay có hành động sai trái với dân chúng để họ sửa sai. Họ còn cho 2 người võng cụ về gần làng mới để cụ đi bộ. Nhưng vài tháng sau cụ lại mất tích, và 3 ngày sau người ta thấy cụ bị giết, xác nằm ở mé rừng. Võ Văn Kiệt cũng nên coi chừng vì những trò ma quái khốn nạn này Võ Văn Kiệt biết ai đẻ nó ra. Kết quả phản ứng của hải ngoại cũng như quốc nội về “cục đá dò đường” Võ Văn Kiệt bị ám sát rất thuận lợi để cho phe Anh Chột, Mười Thiến Heo có hành động thực sự.
Riêng đối với quần chúng nhân dân thì Võ Văn Kiệt, Võ Nguyên Giáp có chết thì cũng vậy thôi, nếu phe của Giáp có thắng đám cầm quyền hiện nay mà lên voi thì cũng một lũ kên kên rúc rỉa thịt xương đồng bào. Cũng “Đảng cử dân bầu”, cũng chống tham nhũng nhưng chừa đảng viên Cộng Sản ra, vì chúng là“… đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc”. Vì trung thành với quyền lợi của cả dân tộc nên chúng thâu tóm tất cả vào tay, sợ người khác cướp của dân tộc! Vì ai đẻ cả 2 phe này ra? Đảng chứ ai.
Gần đây, Hà Nội lại tung ra một quyển sách gọi là “Nhật Ký Đặng Thùy Trâm”. Cuốn sách mới in chưa ráo mực đã bán đến 350 ngàn cuốn, thật là kinh khủng. Quyển nhật ký của một nữ bác sĩ liệt sĩ mà giá trị gấp mấy lần cuốn Ngục Trung Nhựt Ký “Bác Hồ” chôm của một người Tàu họ Lý. Cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm có bàn tay lông lá của đế quốc Mỹ nhúng vào khiến người ta liên tưởng đến màn bi hùng kịch của Kim Phúc trình diễn tại Bức Tường Tưởng Niệm Tử Sĩ Hoa Kỳ hy sinh tại chiến trường Việt Nam.
Chuyện của Kim Phúc còn lâm ly bi đát hơn Nhật Ký Đặng Thùy Trâm gấp nhiều lần. Kim Phúc là cô bé năm 1972 mới lên 9, bị bom napal cháy hết áo quần, trần như nhộng ở Trảng Bàng, Tây Ninh, được phóng viên nhiếp ảnh Nick Ut chụp tấm hình đưa lên báo. Thế là VC khai thác triệt để cái mỏ trần truồng này. Cho là Không quân Hoa Kỳ đã gây nên bao nhiêu tội ác, làm cháy hết áo quần một cô bé chỉ mới 9 tuổi. Bọn phản chiến dùng tấm ảnh này như một vũ khí tối tân để đánh phá Hoa Kỳ. Ngày Veterans năm 1996. Kim phúc xuất hiện tại Bức Tường Đen ghi tên những tử sĩ Hoa Kỳ tại Việt Nam, mắt đẫm lệ, miệng lẩm bẩm: “Tôi tha thứ, tôi tha thứ cho những người đã hại tôi”. Từ đám đông một người đàn ông Mỹ tiến về phía Kim Phúc với mảnh giấy “Kim, I am that man” (Kim tôi chính làngười ấy). Kim Phúc ôm chầm lấy người đàn ông miệng thì thào: tôi tha thứ, tôi tha thứ, đừng khóc nữa.
Họat cảnh này lập tức được chiếu lên truyền hình, đăng lên báo và dư luận Mỹ lại ùn ùn kết tội ác Mỹ. Nhưng sau đó, màn bi kịch này trở thành hài kịch. Kim Phúc không phải tình cờ tới đó mà đã được tập dượt với người đàn ông kia trước đó một ngày. Báo chí Hoa Kỳ đồng thời cũng khám phá ra tên tự xưng “I am that man” không phải là phi công, hắn ta chỉ làmột “handyman” ở trên tàu của Hải quân. Và cuộc ném bom tại Trảng Bàng hôm đó không phải là không lực Hoa Kỳ, mà làkhông lực VNCH. Người ta cũng xem bức ảnh đầu tiên được đăng trên tờ Newyork Times với lời ghi chú, đại ý: một làng ở Tây Ninh bị quân Cộng Sản Bắc Việt tấn công và không lực VNCH đã can thiệp và ném bom. Màn kịch bể dĩa. Ai đẻ ra màn kịch này?
Đọc qua cuốn “Nhật Ký Thùy Trâm” chúng tôi không khỏi thương xót cho một người con gái trẻ tuổi từ miền Bắc xa xôi, bỏ cha mẹ gia đình dấn thân vào chốn lửa đạn miền Nam và phải chết một cách tức tưởi. Cô đã hy sinh phục vụ chiến trường, phục vụ cuộc xâm lăng miền Nam, nhưng cứ tưởng là đi “đánh Mỹ cứu nước”. Ai đã đẻ ra cuộc chiến này để Đặng Thùy Trâm phải vào Nam và bỏ xác tại quận Đức Phổ, Quảng Ngãi? Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản chứ ai trồng khoai đất này!
Đảng Cộng Sản đã khai thác xương máu của thanh niên, trong đó có Đặng Thùy Trâm để xâm lăng miền Nam, bành trướng thế lực đỏ, bây giờ còn khai thác cuốn Nhật ký của nàng để mong cứu vớt uy tín của Đảng đối với thanh niên Việt Nam. Liệu chiến dịch khai thác này có đáp ứng được nguyện vọng của Đảng hay không? Đã hy sinh cho đảng như vậy, nhưng chỉ vì cái gốc Tiểu Tư Sản mà Thùy Trâm đã mấy lần không được gia nhập Đảng, ngòai giai cấp tiểu tư sản, Thùy Trâm còn bị các đảng viên ganh ghét, đố kỵ, nhỏ mọn… nếu Thùy Trâm sống đến ngày hôm nay chắc Thùy Trâm còn đau khổ gấp bội vì những gì màTrần Độ, Trần Khuê, Nguyễn Thanh Giang đã nói. Ngày 15.6.68, Thùy Trâm viết: “Điều đáng buồn nhất là trong những hy sinh gian khổ ấy, Th. (các DTT tự gọi). Chưa thấy được sự công bằng, sự trung thực. Chưa có một sự đấu tranh để thắng được những cái ti tiện, đớn hèn cứ xảy ra… Kẻ thù phi nghĩa không sợ, mà sợ những nọc độc của kẻ thù còn rớt lại trong đồng chí của mình”. Thùy Trâm đã lầm nọc độc làm cho Thùy Trâm sợ chính là bạo lực, là nham hiểm của Đảng do Hồ Chí Minh đem vào Việt Nam đó. Chính “Bác Hồ” của Thùy Trâm đẻ ra nó chứ không ai khác. Có điều khác lạ làThùy Trâm chỉ nghe, chỉ thấy lính Mỹ chết, lính Mỹ bị giết hay lính Mỹ giết đồng chí của Thùy Trâm mà không bao giờ trong Nhật Ký Thùy Trâm đề cập đến những người lính Việt Nam Cộng Hòa, những Nghĩa Quân, Địa Phương Quân. Càng gần Đảng, đầu óc tiểu tư sản của Thùy Trâm cũng mất đi sự minh mẫn của lý trí, khi nghe “Em Hòang 14 tuổi trong sáu tháng đầu năm giết được 6 lính Mỹ, đánh lật 2 xe tăng bằng vũ khí tự tạo, lấy được 7 súng giặc trong đó có 2 cối cá nhân, một đài RC, Em An Phổ Châu lấy 5 súng, có 2 cối cá nhân, một đài RC”. Hoặc “Trắng một đêm chiến đấu liên tục, ta diệt mười bốn tăng, một HU-1A, 15 xe nhà binh, diệt một trăm năm mươi tên Mỹ. Một du kích hy sinh, hai đồng chí bị thương”. Có lẽ càng có “đảng tính” Thùy Trâm càng gần với tài nói láo của Bác Hồ và các đồng chí. Có thể làThùy Trâm không ghi láo, nhưng đã bị lường gạt.
Ở bên kia thế giới, chắc Thùy Trâm đã thấy rõ mình bị đảng lừa phỉnh vào xâm lăng miền Nam. Và nếu Thùy Trâm linh thiêng chắc Thùy Trâm đã vả vào miệng tên Bí Thư huyện Đức Phổ khi hắn ta nói với em Thùy Trâm, Thùy Trâm đã bị một phát đạn vào ngay trán, thế mà hắn nói: “Trước khi ngã xuống, Thùy Trâm còn hô hai khẩu hiệu “hoan hô Hồ Chí Minh, Việt Nam độc lập muôn năm”.
Một người bị bắn ngay trán mà còn hô được khẩu hiệu thì chỉ xảy ra ở trên sân khấu cải lương mà thôi. Theo tài liệu của quân đội Mỹ thì Thùy Trâm chết trong một cuộc phục kích của lính Mỹ. Họ đã nổ súng khi thấy 3 người đàn ông và một phụ nữ. Ba người đàn ông chạy thóat, chỉ có một phụ nữ bị chết”. Nhưng các đồng chí của Thùy Trâm phịa rằng Thùy Trâm đã một mình đương cự với 120 lính Mỹ nhiều giờ để cho thương bệnh binh có thì giờ rút lui. Ôi! Thùy Trâm cũng làmột thần thánh, có thể ví ngang hàng với những họat động kỳ diệu của Bác Thùy Trâm mà Trần Dân Tiên miêu tả trong sách của hắn ta. Ai đẻ ra cái chiến công oai hùng này của Thùy Trâm nhỉ? Chính Đảng mà Thùy Trâm phấn đấu hết mình để được gia nhập chứ không ai khác.
Ngày nay, nhân lúc Đảng bị đánh phá tơi bời, tứ đầu thọ địch, Đảng đưa Thùy Trâm ra đỡ đòn để đảng ngồi vững trên ngai, tiếp tục tham nhũng, tiếp tục đàn áp dân chúng, tiếp tục cướp nhà, cướp đất của dân, tiếp tục noi gương Bác Hồ dâng đất, dâng biển của Việt Nam cho Tàu Cộng. Chiến dịch lợi dụng Thùy Trâm do ai đẻ ra, Thùy Trâm có biết không. Đó là những tên không chỉ ganh ghét đố kỵ, ti tiện không cho Thùy Trâm vào Đảng năm xưa đâu mà chính làTrung Ương Đảng, những tên kế nghiệp Hồ Chí Minh.
Kiêm Ái
Tuần Báo Tiếng Dân
