Các Đại Gia Sập Bẫy Mỹ Nhân
Một mỹ nhân từng làm điên đảo các "đại gia".
Đoạn kết của những cuộc tình
... và các kiểu chơi ngông
Căn biệt thự mini nằm trên diện tích 400m2 và khu vườn rộng 2.000m2 nằm liền kề ở một quận ngoại thành với giá hàng tỷ đồng mà ông H. bỏ tiền ra mua, đã “ra đi” cùng với “bóng hồng” khi ông H. không còn “hoành tráng” được nữa.
Ông H. vốn là một đại gia ngụ ở tỉnh Vĩnh Long. Năm 2000, trong một chuyến đi công tác ở Saigon, ông gặp được "người trong mộng" là cô X., tiếp viên trẻ đẹp trong một nhà hàng ở quận 3. Cũng giống như nhiều đại gia khác, trước khi muốn mỹ nhân chỉ thuộc về mình, chí ít cũng trải qua đôi lần thử thách.
Thế là sau vài lần ghé nhà hàng nhậu, ông H. mở lời: "Hôm nay em có thể đi chơi với anh?". X. trừng mắt nói: "Anh tưởng ai vào đây cũng dễ dãi vậy sao?". Ông H. mừng thầm trong bụng, lòng càng quyết tâm chinh phục mỹ nhân. Sau khi có chút tình cảm với người đẹp, ông H. lại thử lòng: "Chiếc điện thoại di động của em cũ quá rồi, để anh thay cho chiếc mới xịn hơn?". X. lại lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần đâu anh, điện thoại chủ yếu để mẹ em liên lạc để bà an tâm những lúc em về trễ nên không cần phải cầu kỳ".
Ông H. nghe mà mát dạ, mát lòng. Nhưng để chắc ăn người đẹp trọng nghĩa tình hơn tiền bạc, một thời gian sau, ông H. lại ngỏ ý sắm cho X. chiếc Attila thay cho chiếc Wave Trung Quốc. X. lại từ chối thẳng thừng. Ông H. lòng vui phơi phới…
Vậy là họ "tiến tới hôn nhân". Ông H. thường xuyên bỏ bê vợ con ở quê nhà để lên Saigon sống cùng người đẹp. Tình cảm vợ chồng cũng vì thế mà rạn nứt và họ đã chia tay nhau. Từ ngày rời xa tổ ấm, ông H. dự tính sẽ chuyển dần công việc kinh doanh lên Saigon để mãi gần người đẹp.
Để lo nơi ở cho tổ ấm mới, ông tìm mua một căn biệt thự mini nằm trên diện tích 400m2 và khu vườn rộng 2.000m2 nằm liền kề ở một quận ngoại thành với giá hàng tỷ đồng. Tuy nhiên, vì chưa có hộ khẩu ở Saigon nên ông H. nhờ X. đứng tên giùm mà hoàn toàn không nghĩ ngợi gì. Họ về nhà mới sống chung như những cặp vợ chồng son…
Từ khi có nhà cao cửa rộng, có tiền bạc đủ đầy, X. trông trẻ đẹp hơn xưa và cũng không còn làm ở nhà hàng. Để giúp "vợ" đỡ buồn chán, ông H. bỏ hàng trăm triệu đồng mở một cửa hàng mỹ phẩm. Cuộc sống của họ hạnh phúc được non một năm thì xảy ra sự cố. Ông H. kinh doanh bị thất bại, tài sản ở quê phải bán sạch để trả nợ nần.
Buồn chán, ông rũ bỏ tất cả công việc kinh doanh, quyết định lên hẳn Saigon để làm lại từ đầu. Vì dẫu sao ông cũng còn may mắn là có nhà cửa, đất đai ở thành phố, lại có "vợ" buôn bán có đồng ra đồng vào. Người "vợ trẻ" mà ông rất tin tưởng cũng là người duy nhất sẻ chia nỗi niềm với ông bằng những lời lẽ rất chân tình. Mỗi lần nhận điện thoại nghe X. khuyên: "Anh cứ ở quê để giải quyết xong mọi chuyện rồi lên mãi mãi với em", ông H. như quên hết nỗi buồn, nhiều lần ông rơi nước mắt.
Như đã hẹn với người đẹp, ông H. về lại Saigon. Ngôi biệt thự của ông vẫn còn đó nhưng chẳng một bóng đèn, cánh cửa cổng khóa chặt bằng một ổ khóa mới toanh. Ông bấm điện thoại gọi X. thì "ngoài vùng phục vụ". Ông đến cửa hàng mỹ phẩm thì mới hay đã đổi chủ sang tên.
Là một tay chơi sành điệu, ông biết mình đã sập bẫy mỹ nhân. Buồn tình, ông tấp vào quán rượu để tìm quên sự đời đen bạc… Sáng hôm sau và nhiều lần nữa, ông lại tìm đến ngôi nhà của chính mình bỏ tiền mua nhưng vẫn không gặp được X. Tìm đến nhà của cha mẹ X. thì họ cho hay X. đi đâu không rõ. Đường cùng và xót của, ông làm đơn khởi kiện tại tòa án để đòi lại căn nhà và đất mà mình đã nhờ X. đứng tên.
Những lần gặp nhau ở tòa để hòa giải, X. dửng dưng như không hề quen biết ông H. Nhiều lúc ông H. nói chẳng ra lời vì giận nhưng rồi ông chỉ biết tự trách mình. Vụ tranh chấp này sẽ được tòa án đưa ra xét xử trong nay mai nhưng về lý mà nói, ông H. khó có cửa thắng kiện vì ông chẳng có bằng chứng gì trong khi X. là người đứng tên trong "sổ đỏ", "sổ hồng"!
Chuyện mất tài sản của ông H. chỉ là một trong số rất nhiều trường hợp đã xảy ra ở Saigon. Trong đó, đối tượng Việt kiều bị chiếm đoạt nhiều nhất. Bởi lẽ, trước đây, chưa có chính sách cho Việt kiều được đứng tên chủ quyền nhà cửa, đất đai thì người có nhu cầu chuyển nhượng phải nhờ người thân quen đứng tên, trong đó có người yêu, vợ bé...
Cơn sốt đất ở ngoại thành Saigon diễn ra vào khoảng thời gian cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 đã sản sinh ra hàng loạt tỷ phú bất đắc dĩ nhờ tiền chuyển nhượng đất đai. Bỗng dưng có sồ tiền lớn trong tay, nhiều nông dân đâm ra bối rối, chẳng biết phải sử dụng đồng tiền như thế nào cho hợp lý (bởi không có trình độ, tay nghề) nên đâm ra chơi bời bạt mạng, bồ bịch lung tung.
Sau 5 năm kể từ cơn sốt đất, giờ các tỷ phú chân đất ra sao? Chúng tôi làm một cuộc thăm dò qua các quận ngoại thành thì mới hay, phần đông họ đã tán gia bại sản, đi làm mướn làm thuê. Tỷ phú Q. ở cù lao Long Phước (quận 9), người có kiểu chơi nếu ai gọi mình bằng cậu Ba (cho giống cậu Ba Huy Công tử Bạc Liêu) thì cho một gói thuốc 555 giờ phải ngược xuôi cào tôm, bắt tép ở sông Tắc, sông Đồng Nai.
Người cùng xóm với ông cũng là tỷ phú một thời (tác giả của kiểu "boa" cả chiếc xe gắn máy cho cô gái bia ôm) đã bị vợ cắt đi "của qúi" và đổ nước sôi vào lỗ mũi gây bỏng nặng do đi theo vợ bé. Còn ông Tr. ở Thủ Đức (lúc có tiền ông mang cả một giỏ tiền đến cửa hàng mua liền 5 chiếc Dream Thái), nay tài sản duy nhất còn lại hiện thời là chiếc xe tải 1 tấn để ông hành nghề mua bán ve chai.
Giai đoạn sau các tỷ phú nói trên thì nổi trội hơn hết là trường hợp của ông V. ở quận 12. Sở dĩ chúng tôi biết đến ông là cách đây hơn 1 năm ở quận 12 xảy ra chuyện đối tượng vì đã dùng dao lam rạch yên xe của 4 chiếc SH vì… thấy chướng mắt. Chủ nhân của 4 chiếc xe này là 4 anh em ruột, con của ông V. Thời đó, ông V. được người trong xóm gọi là ông 8 tỷ, đó là số tiền bán đất của ông.
Không bao lâu sau kể từ ngày có bạc tỷ, ông tậu về cho mình chiếc xe hơi Camry chủ yếu là để ngắm cho đã mắt! Còn 4 thằng con trai, ông mua cho mỗi đứa 1 chiếc SH màu đỏ cho nở mặt nở mày với bà con lối xóm! Có xe, có tiền "ông đi đường ông, con đi đường con" đổ tiền vào các quán nhậu, bia ôm, massage.
Mới đây, tôi tìm đến nơi ông ở, hàng xóm cho hay 2 thằng con ông hiện đã được đưa đi cai nghiện. Chiếc xe hơi ông đã bán, hàng ngày ông bỏ ra cả triệu bạc để mua vé số kiến thiết và đánh đề. Vợ chồng ông thì luôn lục đục, thi thoảng người ta thấy vợ ông thuê người để đi đánh ghen vì nghe đồn ông có cả chục bồ nhí ở các quán xá ở quận 12, Hóc Môn và Củ Chi.
Chẳng biết hiện nay gia đình ông còn bao nhiêu tiền nhưng theo đánh giá của mọi người, có lẽ ông V. đã sắp tán gia bại sản. Hậu quả này cũng là một lẽ đương nhiên.
H. dàn xếp cho đại gia Kh. cặp với vợ chưa cưới của mình và tổ chức bắt tại trận “vợ cặp bồ”. Để đền bù cho “người chồng tội nghiệp” ông Kh. phải chuyển một số cổ phần cho H. Số lượng chính thức chưa biết bao nhiêu nhưng mới đây H. có tên trong Hội đồng quản trị Công ty!.
Khi tìm hiểu sự việc thì chúng tôi được biết, người bị tố cáo đều là những cô gái đẹp có một thời gian chung sống với "nạn nhân" như vợ chồng.
Dẫu biết các ông đã sập bẫy mỹ nhân nhưng với chứng cứ có được rất khó có thể chứng minh cho hành vi chiếm đoạt của kẻ "phụ tình". Vì vậy mà những trường hợp đó chỉ có thể được viết lên để gióng thêm một hồi chuông cảnh báo…
Khi con mồi thành kẻ đi săn
Tại Saigon, có một bộ phận các cô gái trẻ, nhất là các cô có nhan sắc làm việc cho các nhà hàng, quán nhậu, bar, cà phê… thường có chung “hướng đi”: Tìm một đại gia nào đó để nương thân.
Những đại gia kiểu này thường là những người rất rảnh rang như ông T. ở quận 3 có hai căn nhà cho thuê mỗi tháng kiếm 12.000 đô; ông Kh. chủ của nhiều cửa hàng kim khí điện máy ở Chợ Lớn giao vợ quản lý; ông Ph. ở Tân Bình có cổ phần hàng chục tỷ đồng ở các công ty nổi tiếng…
Thời gian trong ngày của các đại gia là chơi thể thao, giải trí (đánh tennis, câu cá, xem đá bóng, xem đua ngựa…), ăn nhậu và… săn tìm các cô gái "hương đồng gió nội". Ở khoản em út, sở thích của các ông cũng mỗi người mỗi vẻ: có người thích "đánh nhanh rút gọn", có người thích ăn ở lâu dài nhưng tựu trung lại, họ đều có đặc điểm giống nhau là thích các cô gái chân thật, thủy chung và không vòi vĩnh tiền bạc.
Một đại gia tuyên bố, nếu một em nào đó mà mở miệng xin tiền, xin điện thoại thì lập tức bị gạt bỏ ngay. Nhưng khổ nỗi, những cuộc tình so le tuổi tác thường không đến từ tình yêu chân thật mà thường là sặc mùi tiền bạc. Vì vậy, các kiều nữ muốn moi tiền đại gia thì phải che đậy cái sự giả dối của lòng mình. Kỹ nghệ moi tiền ra đời từ đó…
Kỹ nghệ “chăn” đại gia
D., một "má mì" cho khá nhiều quán bia ôm có thừa kinh nghiệm trong việc chiều chuộng các đại gia. Chỉ trong đôi lần gặp mặt, D. có thể hiểu được đại gia thích các cô gái như thế nào, từ đó mà có những "đối sách" phù hợp để huấn luyện cho "lính" của mình trở thành bồ nhí của đại gia.
Dưới trướng của D. lúc nào cũng có khoảng 10 cô gái xinh xắn đến từ các tỉnh miền Tây, phần đông còn trẻ và khá ngây thơ, thật thà. Ưu điểm này là rất được lòng các
đại gia nhưng chỉ thế thôi thì không thể tiến sâu và ăn đậm tiền bạc của các đại gia. Để tăng thêm phần giá trị cho các cô gái, D. gán cho mỗi em đứa thì làm ở công ty, đứa đang là sinh viên, còn tệ lắm cũng đang học… bổ túc văn hóa!
Các cô gái trong quán nhậu, bia ôm là đối tượng của đại gia.
Xong khâu "trình độ" thì phải biết cách nói năng, ứng xử trong từng hoàn cảnh, khi cần thiết thì phải biết ghen tuông, biết giận hờn, biết nũng nịu… để tăng thêm phần hấp dẫn cho mấy ông. Và khi cá đã cắn câu thì D. sẽ dạy các cô gái cách moi tiền theo phương châm "phải biết bỏ ít để được nhiều hơn". Đặc biệt là trong thời gian gần đây, nhiều mỹ nhân còn thuê cả luật sư riêng để tư vấn cho mình cách chiếm đoạt tài sản của "ông xã" mà không bị coi là phạm pháp.
Về phần các ông, do tiền bạc dư thừa nên rất hào phóng với các em trong lần gặp đầu tiên cũng như sau này.
Nếu như đại gia B. ở quận 5 tạo ấn tượng đầu tiên bằng cách "boa" cho người đẹp (tiếp viên bình thường ở nhà hàng, quán nhậu) tờ bạc mệnh giá 500.000 đồng hay 100 đô thì ông S. ở Bình Thạnh hễ thích em nào là ngắt ngay một cọc tiền ước chừng chục triệu nhờ người đẹp (tiếp viên) tính tiền giùm mà không cần đưa lại tiền dư.
Nổi lên trong số các đại gia chơi sộp mà nhiều người biết đến là ông Q. ở quận 3, nhiều người đồn đại tính đến nay ông đã mua 6 căn nhà cho 6 cô bồ nhí mà còn dự định sẽ kiếm thêm. Công việc duy nhất mà các vợ bé của ông Q. phải thực hiện là phải có mặt mỗi khi ông "triệu tập" và phải chung thủy, nếu không ông sẽ hủy bỏ hợp đồng.
Còn khi đã chung sống với nhau, chuyện cất cho bố mẹ "vợ" căn nhà, sắm cho em "vợ" chiếc xe gắn máy là chuyện rất thường tình. Và chính cái sự thường tình này đã tạo nên một làn sóng các cô gái trẻ miền Tây lên Saigon để tìm "chồng" đại gia ào ạt như hiện tượng lấy chồng Đài Loan trước đây.
Thòng lọng hình trái tim
Bất kể thời gian nào khi chúng tôi tìm đến các quán cà phê sang trọng, quán bar… đều thấy rất nhiều các cô gái "trắng da dài tóc" đi xe tay ga, đeo nhẫn kim cương, xài điện thoại di động xịn.
Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, họ thuộc nhiều thành phần con nhà giàu có, gái gọi có nhưng nhiều nhất là "bồ nhí" của các đại gia. Bởi lẽ, kể từ khi về làm "vợ", các cô được sắm nhà để ở, mua xe xịn để đi, tiền bạc chu cấp hàng tháng nên không phải làm gì. Vì vậy mà để đốt thời gian, các cô thường xuyên la cà quán này, bar nọ để giải sầu. Nhiều cô không làm chủ được bản thân lao vào rượu chè, thuốc lắc, heroin.
Có tiền, có nhà cửa, có cô đưa cả gia đình lên Saigon ở; có cô mở cửa hàng kinh doanh và có cô thì đi tìm trai đồng lứa để cặp kè và bàn kế hoạch để chiếm đoạt tiền của đại gia.
Một trong những nạn nhân của thủ đoạn này là ông Kh., Phó Giám đốc của một công ty cổ phần. Số là trước đây, do biết ông Kh. háo sắc, gã thanh niên tên H. đã âm thầm tạo điều kiện để ông Kh. cặp bồ với cô gái là vợ sắp cưới của mình. Lúc ông Kh. và cô gái ăn nằm với nhau thì H. tổ chức bắt tại trận, quay phim, chụp hình.
Thay vì phải "xử đẹp" đối thủ thì H. chỉ nhẹ nhàng khuyên ông Kh. nếu muốn mọi chuyện êm đẹp thì phải chuyển sang cho H. một ít cổ phần. Mà không phải chỉ một lần, thỉnh thoảng H. làm áp lực để chuyển cổ phần từ ông Kh. sang cho mình. Số lượng chính thức chưa biết bao nhiêu nhưng mới đây H. có tên trong Hội đồng quản trị! Ông Kh. căm lắm nhưng đành phải "ngậm bồ hòn làm ngọt".
Đau khổ không kém ông Kh. là ông T., chủ của hệ thống quán nhậu khá nổi tiếng ở quận Gò Vấp và cũng là một tay háo sắc bậc thầy. Theo nhiều người kể lại, hầu hết các cô tiếp viên trẻ đẹp xin vào làm ở hệ thống quán đều qua tay của ông.
Những năm trước đây, tiền bạc ông tốn kém cho mỗi em không đáng là bao, nhiều lắm cũng vài chục triệu giúp em gửi về quê cho cha mẹ để giải quyết khó khăn. Tuy nhiên, 2 năm trở lại đây, các em đều đưa ra điều kiện nào là phải trả lương mỗi tháng vài triệu đồng, nào là phải mua cho em miếng đất nhỏ ở ngoại thành để cất nhà. Và một điều mà ông T. cũng lấy làm khó hiểu là cứ hễ mỗi khi ông ăn ở với em mới thì y rằng em cũ phát hiện, giận hờn rồi chia tay, điều mà trước đây hiếm có
Sau 3 lần điệp khúc ấy lặp lại, ông cất công tìm hiểu thì được biết các cô gái qua tay ông đều là bạn bè của nhau và đã dựng lên những màn kịch.
Ông lắc đầu ngao ngán: "Ngày xưa tôi cứ nghĩ mình là con sói chăn dắt bầy cừu. Bây giờ mới ngộ ra mình chỉ là con cừu non giữa bầy sói dữ"