VĂN - THƠ
-
5/28/2006 1:02:22 PM
Nguyễn Thị Thúy Quỳnh
Mở Miệng Như Một
Ả Điếm Chân Chính
Tặng Như Huy và các bạn tôi
Mở miệng không thuộc về thế giới này, họ đang ở bên kia đại dương và mắc chứng ỉa chảy cấp tính. Do vậy tôi cũng đă nghĩ rằng xung năng của họ cắm chốt ở giai đoạn môn vừa qua thời kỳ môi miệng, chưa đến dương vật các giai đoạn phát triển tính dục. Thế giới của họ bị nối liền bởi mặt phẳng xấu tốt, trắng đen, cực tả cực hữu, thanh trừng và loại trừ, họ sẽ hồn nhiên như một đứa trẻ khi giết chết kẻ thù. Có thể kẻ thù của họ là người, dùng lưỡi lê xuyên qua 5 người họ vẫn sẽ cười, họ chống lại chỉ để chống lại, không hơn, họ khao khát thắng.
Những anh chàng mở miệng không nói, khi chết, họ làm t́nh với nhau khi thèm muốn tôi, nàng Sất. Tuy nhiên,Viễn th́ nói với tôi rằng anh ta đồng tính để hưởng ứng thôi và ghê tởm nếu như anh ta yêu đương những anh bạn cùng pḥng bài thơ Huy cận ở trong sách giáp khoa ( lớp 11 những bức tựơng Trung Quốc đau khổ ) th́ anh sẽ thấy hết sức ghê tởm. Viễn đề nghị ở chung với tôi, là điều kiện để anh đọc những ḍng chữ tôi đang gơ bây giờ bằng một khuôn mặt thẳng thắn, nghiêm chỉnh sau buổi nhậu thứ 2, cao lớn 1m 70, 68 kư và bô trai. Khi tôi từ chối, Viễn cắn tôi, giống như cô gái mối t́nh bài thơ anh chàng đă viết cả một tập về : chiếc l '''' tốc ra, ko có ǵ bí mật, rác rưởi và sâu sắc sẽ ko có v́ thế mặt bằng.
Chàng hoạ sỹ béo, người nhạy cảm với sự thật do ko muốn li dị vợ, người tôi đề tặng v́ những bức tranh cánh hoa ở đường Nguyễn Huệ, kể về vụ táo bón của một cô hoạ sỹ nhật bản vẽ h́nh cơ thể tôi lên một tờ giấy ăn ở quán Bar nàng sành diệu nước Pháp 14 tự trọng rồi đề nghị Viễn liếm.Cơn cười tôi lên tận mũi, tôi đă ko đủ can đảm để làm cave như Viễn bán bánh mỳ năm 19 tuổi một đêm t́nh cờ đứng ở góc phố lúc 11 h một chiếc taxi đỗ lại một ả sồn sồn. Sất xin việc ở trại điên và tôi ở đấy , ko đủ lư do để điên cuồng thêm. Và v́ vậy , mỗi tuần giống như từ khi tôi học lớp 10, tôi đến t́m chị núp váy, đứa em ngây ngô tội nợ .
Viện dê xồm chết trương ruồi bâu một buổi sáng t́m tôi sau một buổi chiều cách đó 2 tháng ở một cuộc hội thảo ẩm thực về món thịt người. Buổi chiều tôi đi xe đạp ngổ ngáo ngây thơ đến chiếc quán có sư tử đốm kiều kiều một rưỡi và tuyên bố rằng ông ta là một kẻ hết sức bẩn thửi tởm lơn nghê tởm trước cả một lũ ruồi có Viện đang ở đó, một con dê xồm chết trương toả mùi thối đánh hơi, tôi sẽ là ai và ai sẽ là. Viện dê xồm chết trương toả mùi sau đó có t́m cách đưa tiền cho tôi một vài bận một cách khả ố và bệnh hoạn để t́m lư do cho vụ hố trầm trọng của đồng nghiệp kiều kiều. Tất nhiên là tôi từ chối cũng bệnh hoạn chả kém Viện. Ở những cơn hoang tưởng bị truy đuổi và chứng ám ảnh giết người nửa năm về trước tôi đă cầm một tờ hợp đồng văn vẻ với Nguyễn Du thi sỹ họ kiều bằng vở kịch ngây ngô. Chứng căm thù của tôi có thật, tôi sẽ dùng con dao dấu nơi cổ họng một ngày đâm chết, tất nhiên vẫn có máu và óc và cu''''t.
Tôi ko muốn cầm tù bởi chính tôi , bây giờ là câu chuyện nàng Sất. V́ vậy, nếu như tôi can đảm giống như Viễn để trở thành một ả cave thật t́nh th́ sẽ thú vị hơn sao ?. Mọi người có thể biết rất rơ nick của Viễn c̣n tên thật th́ không, c̣n tôi, tôi biết mơ ước duy nhất của Viễn là lấy được một ả điếm, thôi ko phải bán bánh mỳ, viết thơ gửi lên Tiền vệ, sống một cách chân chính vào mỗi buổi tối đi nhậu với bạn bè ko phải trả tiền v́ tiền vệ ko có trả lương v́ ở bên kia đại dương .
Tôi đă không thể yêu Viễn để trở thành một ả điếm cho một cuộc sống chân chính ở bên kia đại dương. Nhưng tôi vẫn chưa biết, nếu can đảm, ngoài một ả điếm chân chính, tôi lại sẽ trở thành ai ?
Tôi đă ko vẽ cho ḿnh những dấu vết như là một tôi hoàn hảo
T́nh huống này, tôi đang có khả năng biến mì́nh thành một bức tượng với những câu kết luận rầm rĩ. Sự trân trối giữ cho mọi thứ đứng yên ở đấy, và tôi sẽ bị bao phủ bởi những cái nh́n dành cho một nỗi nhức nhối câm nín được tô màu ở đây. Hơn bao giờ hết, ở bây giờ, tôi thấy hổ thẹn v́ tất cả những điều đó.
Những điều gì ??
Dành cho điều chân chính và điều giả dối đang lắc lư ở trong thế giới quay ngược này.Tôi đă ko vẽ cho mình những dấu vết như là một tôi hoàn hảo. Bị trương nở và không ngừng bóc những lớp vỏ, đằng sau những máu và thịt cùng những bộ ḷng, bây giờ Chả Sất trong những kư tự bỗng ở t́nh huống rất thực này bùng những vết lở loét. Có thể, cô ta đang muốn biến mất, bằng sự mệt mỏi không cùng của tôi bây giờ.
Sự mệt mỏi.
Điều này dường như liên quan đến những cặp khái niệm trái ngược nhau mà tôi nhất thiết phải chọn lấy một. Tôi ko chọn cả hai hoặc đă chọn cả 2 . Có lẽ, vấn đề nằm ở chỗ, không cần chứng minh bằng môn đại số lớp 6, tôi đă cho rằng tôi là một số nguyên tố duy nhất. Và điều này quả là mệt mỏi.
Nếu tôi tiếp tục đặt câu hỏi xa hơn, tại sao ? thì tôi đang ở đâu .
Nguyễn Thị Thúy Quỳnh

Copyright 2005 - 2009 © Take2Tango. All Rights Reserved.