Số người Online : 69686
HẢI NGOẠI - 4/21/2009 10:02:07 AM

Trịnh Công Sơn, Một Loại Ký Sinh Trùng

Sau khi miền Nam bị CS cưỡng chiếm thì bao nhiêu sự thật lịch sử đã lần lượt được phơi bày, nhưng chân tướng của Trịnh Công Sơn vẫn còn được một số người cố gắng che dấu. Những người này cố tròng vào cổ Trịnh Công Sơn cái vòng hào quang “Quốc Gia” , họ tiếp tục ca tụng Trịnh Công Sơn là một người quốc gia !

Nhưng có một sự thật hiển nhiên mà họ không thể chối cãi được, là trong suốt cuộc chiến của người Việt Quốc Gia chống lại sự xích hoá của CS Quốc tế, được thực hiện bởi tay sai đắc lực là CS Hà Nội; Trịnh Công Sơn là một tên trốn lính. Chẳng những trốn lính, chẳng những đứng bên lề cuộc chiến, không hề chiến đấu bảo vệ chính bản thân của mình trước làn sóng xâm lăng của CS, Trịnh Công Sơn còn tiếp tay cho công cuộc xâm lăng của CS bằng những bài ca phản chiến !

Vào ngày 30 - 4-1975, Trịnh Công Sơn đã lớn tiếng minh định anh ta không phải là người Quốc Gia khi hát bài Nối Vòng Tay Lớn trên đài phát thanh Sàigon để “chào mừng cách mạng thành công ” vào lúc xe tăng CS Bắc Việt vừa tới dinh Độc Lập !

Nguyễn Đắc Xuân, một người bạn rất thân của Trịnh Công Sơn, một tay đao phủ của thành phố Huế trong biến cố Tết Mậu Thân 1968, (đệ nhất đao phủ là Hoàng Phủ Ngọc Tường, cũng là bạn rất thân của Trịnh Công Sơn - Trịnh Cung và Đinh Cường ), viết rằng:

“Từ sau ngày Trịnh Công Sơn qua đời, nhiều dư luận trong và ngoài nước có khuynh hướng “lôi anh về phía bên này” hoặc “đẩy anh về phía bên kia”. Đối với Trịnh Công Sơn ai lôi anh thì cứ lôi, ai đẩy anh thì cứ đẩy, “kệ”. Trịnh Công Sơn là Trịnh Công Sơn, ai muốn hiểu sao cứ hiểu. Tuy nhiên cuộc đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã thuộc về lịch sử, mà đã là lịch sử thì “bên này” hay “bên kia” phải được chứng minh bằng tư liệu, tư liệu thành văn và tư liệu sống, nói có sách mách có chứng. Không thể phát ngôn về Trịnh Công Sơn theo cảm tính hay theo một định kiến nào....” (Trịnh Công Sơn, có một thời như thế – Nguyễn Đắc Xuân - nhà xuất bản Văn Học).



Dựa theo những “tư liệu thành văn và tư liệu sống”, Nguyễn Đắc Xuân đã trích lại những điều sau đây do chính Trịnh Công Sơn viết xuống trong quyển sách vừa dẫn:

Thời kỳ trốn lính
Trước khi sống qua một thời kỳ bất ổn định, tôi đã từng có được hai năm sống thong dong hợp pháp như tất cả mọi người đàng hoàng đứng đắn trên mặt đất. Muốn được thế, tôi đã phải đánh đổi bằng gần sáu mươi ngày nhịn đói tuyệt đối trong hai năm (mỗi năm 30 ngày liên tiếp trước khi trình diện ) để đạt được cái mức độ không đủ tiêu chuẩn của một người lính. Nhưng muốn xuống kílô nhanh còn phải không ngủ và uống thêm điamox là một thứ thuốc rút bớt nước trong các tế bào ra. Qua năm thứ ba thì không ra trình diện nữa vì cảm thấy không đủ sức khoẻ để lặp lại cái chế độ ăn uống không có thực phẩm ấy nữa. Trốn lính gần như là một cái “nghề” đầy tính chất phiêu lưu của hàng triệu thanh niên miền Nam lúc bấy giờ. Thái độ phản kháng ấy, dù được nhìn dưới một góc độ nào đó còn mang tính thụ động, vẫn phải được nhắc nhở đến như một nốt nhạc trong trẻo đã ngân lên trong một giai đoạn u ám, nhiễm độc, giữa những đô thị miền Nam.

Tôi đã sống lang thang như một kẻ vô gia cư, vô định trú thứ thiệt. Thời gian không xê dịch nhiều, chỉ kéo dài khoảng ba năm, đó là lúc tôi nhập cư cùng một số sinh viên trốn lính khác đã có mặt trong những căn nhà tiền chế tồi tàn bỏ trống ở khu đất rộng sau trường đại học Văn khoa. Ở đây có một lợi thế là rất hiếm bị khám xét. Vào thời điểm ấy, trên khoảng đất trống lại mọc thêm một cái trụ sở Hội Hoạ Sĩ trẻ bằng gổ, hiện đa số hoạ sĩ vẫn còn có mặt trong thành phố. Giấc ngủ của tôi cứ tùy nghi hoán chuyển từ trên cái ghế bố trong túp lều này qua cái mặt nền xi măng của trụ sở hội nọ. Việc ăn uống đã có hàng quán dọc đường gần đó. Rửa mặt đánh răng thì mỗi sáng vào phòng vệ sinh của những quán cà phê quen thuộc, chỉ có việc mang theo khăn, kem và bàn chải đánh răng.

Thế đấy, nhưng chính những năm này là những năm sôi động nhất của đời tôi.

Sống trong tình trạng bấp bênh như thế tôi vẫn phải làm việc không ngừng để sống. Tôi vẫn viết đều tay và vẫn tiếp tục đi hát. Những ca khúc của tôi được in ra từng tờ rời và từng tuyển tập. Phụ trách công việc in ấn và phát hành đã có người em ruột của tôi, cũng cùng trốn lính, chăm lo. Việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi. Cảnh sát lúc bấy giờ được lệnh vào tận các nhà in để truy lùng. Thế là phải đổi kế hoạch. Thay vì in trong một nhà in, nay phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau. Tịch thu nơi này còn nơi khác, và dĩ nhiên, chuyện đi đứng không phải dễ dàng. Đi từ một nhà in ở vùng SàiGòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi.

Sau lệnh tịch thu, tất cả báo chí trong và ngoài nước đều đưa tin . Các hãng thông tấn và truyền hình truyền thanh nước ngoài ào ạt đổ xô về nơi ăn chốn ở rất là “ híp pi” đó của tôi càng lúc càng đông. Mỗi ngày trung bình ít lắm cũng phải ba lần phỏng vấn, thu hình, thu mặt. Tôi bỗng trở nên người nổi tiếng bất đắc dĩ. Ban đầu cái sự kiện này cũng mang đến cho tôi chút niềm vui nhưng càng về sau càng trở thành một tai nạn. Họ săn đuổi tôi đến mọi chổ lánh mặt xa xôi nhất. Từ SàiGòn ra Huế, chỉ vài hôm sau đã thấy có mấy mạng người đủ các màu da, xứ sở khác nhau xuất hiện ở cửa. Đời sống bỗng chốc mất đi cái tự do được quyền không nói năng, được quyền ngồi yên tĩnh một mình mà suy ngẫm cho đến nơi đến chốn bao nhiêu điều mình chưa biết trong cõi đời rộng lớn này. Tôi phải sống những khoảnh khắc phù phiếm trên báo chí và trước ông kính ấy cho đến mười ngày trước ngày thành phố được hoàn toàn giải phóng. Giờ đây sau hai mươi năm thành phố đã mang tên Bác, thỉnh thoảng vẫn còn những cuộc phỏng vấn của người nước ngoài, nhưng vó không còn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng nữa.

Nghĩ lại chuyện cũ, tôi biết rằng những cái đó có được là do tấm lòng ưu ái của quần chúng đối với mình. Sức mạnh tình cảm của đám đông quần chúng là một trong những tấm khiên che chở mình trước những mối đe dọa và là những kèo cột chống đỡ tinh thần và tình cảm mình được vững vàng trước bao nhiêu khó khăn phức tạp của cuộc sống.
Nhẩm tính lại, tôi đã hùn hạp tất cả vốn liếng của mình vào cái đại gia đình trốn lính vừa tròn chẵn mười ba năm.
Đã qua hẵn rồi cái thời của “bèo giạt mây trôi”, của những giấc ngủ bị săn đuổi.
(sđd tr. 179-183)

Thuở ấy Nhị Xuân, em ở nông trường, em ra biên giới
Đêm Nhị Xuân không còn thấy rõ màu đất đỏ và những bãi mía, bãi dứa cùng lán trại cũng khoác một màu áo khác. Mưa xuống. Hội trường dã chiến như một cái rá lọc nước thả xuống những giọt dài. Chúng tôi (Phạm Trọng Cầu, Trần Long Ẩn và tôi...) cùng anh em Thanh niên Xung phong nam nữ hát với nhau dưới một bầu trời được trang trí lạ mắt như thế. Đêm cứ dài ra và những tiếng hát cứ dài ra. Nước ở con kênh dâng lên. Mặc kệ. Cứ đứng, cứ ngồi, cứ hát. Gần khuya có cô gái Thanh niên Xung phong nhanh nhẹn vui tươi mang cho cho chúng tôi những bát cháo gà trước khi chia tay. Những khuôn mặt ấy, tôi đã quen đã nhìn thấy nhiều lần. Một giờ khuya, lên xe giã từ Nhị Xuân, lòng còn âm vang tiếng cười, tiếng hát. Những bàn tay siết chặt, những cái vẫy trong đêm không nhìn thấy. Quá giờ giới nghiêm, xe dừng lại giữa đường, không được vào thành phố. Ngủ lại chờ sáng. về lại thành phố, trở lại công việc thường ngày. Nhưng ở Nhị Xuân, có hai mươi người con gái Thanh niên Xung phong đi về phía khác. Mấy tháng sau, tôi được tin tất cả hai mươi khuôn mặt tôi đã nhìn, đã gặp đêm hôm nào ở Nhị Xuân cùng nhau ca hát, đã hy sinh ở biên giới Tây Nam.

Những tiếng hát giọng cười còn đó. Những cây mía cây dứa các bạn trồng vẫn còn đó , vẫn lớn lên. Tôi bồi hồi nhìn ra quãng trời rộng và thấy lại trong trí nhớ những con người trẻ trung ấy. Trong những trái tim ấy có gì khác chúng ta không. Trong giấc ngủ ban đêm, trên những vầng trán khoẻ mạnh ấy, đã có những cơn mơ nào. Chúng ta nói quá nhiều đến sự tròn đầy và chúng ta quên đi sự mất mát. Chúng ta vẽ ra lắm nụ cười mà quên đi những nỗi ngậm ngùi riêng tư. Những người bạn nhỏ đã ra đi thật vĩnh viễn, nhưng nỗi nhớ thương về họ chưa được hát đủ như một nỗi đau. Còn thiếu sót biết bao nhiêu điều chưa nói hết lúc ở nông trường và càng chưa nói được một mảy may lúc ra biên giới. Làm một điều gì chưa đến chốn với một người không còn nữa, có phải cũng đã là phạm tội với cuộc đời rồi hay không. Xin hãy tha thứ những dòng chữ óng mượt, những sắp xếp tinh khôn, những cân nhắc đong đưa xuôi chèo thuận lái.
(Sđd, chương V: Phát thảo chân dung tôi – Trịnh Công Sơn. Trang 186-188 )

Anh Sáu Dân với Trịnh Công Sơn
Hơn hai mươi năm trước, đồng chí Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, đồng chí Võ Văn Kiệt “rủ” Trịnh Công Sơn và tôi đi khảo sát đất Trị An. Từ chuyến đi ấy Trịnh Công Sơn và tôi cũng như một số bạn bè gọi đồng chí Bí thư bằng anh Sáu, anh Sáu Dân rất thân mật. Chuyến đi ấy anh mang đến cho hai đứa tôi về giấc mơ điện “Trị An”. Còn anh, anh không chỉ mơ mà khẳng định quyết tâm và bắt tay tổ chức hiện thực.

Buổi chiều trên đường về mưa gió mịt mù. Trịnh Công Sơn và tôi ngồi trên chiếc xe jeep.

Về đến nhà anh Sáu, áo của Sơn đổi màu mưa bụi. Còn tôi, nhờ có chiếc áo gió, áo trong của tôi còn sạch. Anh Sáu bảo chúng tôi tắm, anh Sáu mang chiếc áo của anh cho Sơn. Chiếc áo ấy Sơn vẫn để trong tủ áo của mình, ít ai biết.

Anh Sáu đánh giá và bình phẩm ca khúc của Trịnh Công Sơn theo cách của anh. Với tôi anh Sáu là một nghệ sĩ, nghệ sĩ với con người chiến sĩ của anh. Không hề có khoảng cách về tuổi tác, về cương vị xã hội, hai người nghệ sĩ ấy đã gặp nhau, đã trở thành một đôi bạn chia sẻ nhiều nổi niềm không thành lời, không thành tiếng. Những năm khó khăn, cơm độn bo bo, có lần anh Sáu gởi gạo đến gia đình Trịnh Công Sơn.

Có một lần anh Sáu tâm sự với Sơn “Anh em trí thức ở thành phố mình bỏ đi nhiều quá. Mỗi người mỗi cương vị, làm sao giữ anh em lại, cùng xây dựng đất nước”. Sau đó Trịnh Công Sơn viết ca khúc “Em còn nhớ hay em đã quên”. Lần thứ hai, anh Sáu nói với Sơn “Trong lúc khó khăn này, làm sao mọi người đều có niềm tin, niềm vui, vượt lên khó khăn để xây dựng Thành phố...” Sau đó, Trịnh Công Sơn cho ra bài “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui ”.

Sau này anh Sáu về Trung Ương, ở cương vị Phó Thủ Tướng, Thủ Tướng, Cố Vấn BCH Trung Ương Đảng, dù ở cương vị nào, mỗi lần về SàiGòn, ngoài công việc, anh hay gặp gở lại bạn bè. Trong những cuộc gặp gỡ ấy, thường có Trịnh Công Sơn. Những cuộc gặp ấy bao giờ Trịnh Công Sơn cũng ngồi gần anh Sáu, như không thể cách xa nhau. Theo tôi hiểu, ít có người Việt Nam nào đi khắp mọi miền như anh. Anh đến cả những vùng sâu vùng xa đến nỗi, chánh quyền địa phương cũng chưa đặt chân đến.

Anh kể với chúng tôi về những chuyến đi. Rồi ai có sáng tác nào mới, hát cho anh nghe. Trần Long Ẩn chuyên hát lời hai, lời ba. Nguyễn Duy đọc thơ, Trịnh Công Sơn chưa có bài mới thì tùy hứng. Một lần chị Sáu (vợ anh Sáu) nói “Sao mà tôi thích cái câu - sỏi đá cũng cần có nhau - sâu xa quá!”. Thế là Trịnh Công Sơn cầm đàn hát “Diễm xưa”. Thật khó có người nào hát hay bằng Sơn hát về mình.

Có một lần, tôi kể với Trịnh Công Sơn, anh Sáu nói với tôi rằng anh Sáu vừa nghe đài Hoa Kỳ hai buổi lúc 5h30 sáng, đài Hoa Kỳ bình luận về ba nhạc sĩ lớn của Việt Nam: Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, đài Hoa Kỳ bình luận, ca từ của Trịnh Công Sơn là lời của phù thủy. Họ không giải nỗi ý nghĩa nhiều tầng, nhiều góc ca từ của Trịnh Công Sơn, nên đành phải nói là lời của phù thủy. Anh Sáu thích lắm! Trịnh Công Sơn không ngạc nhiên nhiều về lời bình của đài Hoa Kỳ mà ngạc nhiên: “Anh Sáu theo dõi kỹ vậy à? Thế mà anh em mình không ai biết”.

Anh Sáu quý trọng tài năng của Trịnh Công Sơn và rất yêu con người và tính cách của Sơn có khi hồn nhiên như trẻ thơ.

Có một đêm, anh Sáu rủ Sơn và tôi đến chơi. Anh Sáu mang chai Mao Đài đãi hai chúng tôi. Sơn xỉn. Thế là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bắt đầu dạy Thủ tướng Võ Văn Kiệt làm chánh trị. “Anh đi Nhật mà không gọi em là không chính trị. Nhật họ quý em lắm. Anh đi nước ngoài anh phải thế này, thế kia, thế nọ...” Anh Sáu và tôi cứ cười, Sơn thì vẫn cứ thao thao.

Hôm sau tỉnh rượu, tôi lại với Sơn, Sơn ngửa mặt cười:

- Có thật vậy à ? Anh Sáu có giận mình không ?

- Không! Anh Sáu vui!

- Lần sau nhớ nhắc mình nhé!. Tôi thầm nghĩ, Sơn phải là Sơn nhắc làm gì?

Vào một ngày cuối tháng ba năm nay, tôi gặp anh Sáu, anh Sáu hỏi thăm Sơn. Tôi báo anh, Sơn bịnh nhiều, Sơn đang cấp cứu trong bịnh viện. Anh nói:

- Mai mình đi Hà Nội, sau Đại hội Đảng mình về, mình thăm Sơn, các em Sơn. Xem nước ngoài nào chữa được Sơn, mình tạo điều kiện để Sơn đi.

Nhưng không kịp nữa, chiều ngày 1-4-2001 tôi gọi điện thoại cho anh “Anh Sáu ơi! Sơn mất rồi...” Anh hỏi, anh nói nhưng tôi không nhớ gì, chỉ nhớ “Đau lòng quá!” và chị Sáu kêu lên “...buồn quá...”

Buổi chiều ngày 3-4-2001, vào 18 giờ, tôi nhận được điện thoại của anh, anh chị đi thăm mộ Trịnh Công Sơn đang trên đường về, hẹn tôi ở nhà Trịnh Công Sơn.

Buổi gặp này có anh Sáu, chị Sáu, các em của Trịnh Công Sơn, anh Phạm Phú Ngọc Trai và tôi. Anh hỏi những ngày cuối cùng của Sơn...Anh nói:

- Những năm sau này, Sơn yếu nhưng sức sáng tác của Sơn rất dồi dào. Mỗi lần gặp lại là Sơn có sáng tác mới. Ca từ trong ca khúc sau này của Sơn càng thâm thúy. Ai nghe cũng thấy mình ở trong ấy. Sơn đi là một mất mát lớn, không chỉ cho nền âm nhạc nước nhà mà là còn sự mất mát nhiều mặt của nền văn hóa Việt Nam. Thương và tiếc, tiếc quá! Một mất mát lớn, rất lớn.

Anh Phạm Phú Ngọc Trai thêm một vòng thông tin: “Nước ngoài đánh giá Trịnh Công Sơn không chỉ là một danh nhân Việt Nam mà còn là danh nhân thế giới”. Anh Sáu trầm ngâm khẽ gật gù.

Tôi nói: “Lúc sinh thời Sơn vắng mặt chổ này chổ kia, nhưng khi Sơn ra đi, Sơn có mặt khắp mọi nơi”. Chúng tôi đều gặp nhau trong ý nghĩ về Sơn.

Có một lần nhà thơ Nguyễn Duy nói với tôi: “Với anh Sáu thì mình phục rồi. Riêng tôi có điều phục nữa, anh Sáu là người rất dí dỏm, người biết đùa là người trẻ, người thông minh, mình là người thích nói đùa, mà nhiều khi mình đối đáp không kịp anh ấy!”. Đúng như Nguyễn Duy nhận xét. Lần nào gặp anh, theo từng câu chuyện, lúc nào anh cũng rạng rỡ, nụ cười, giọng cười của anh như kéo mọi người gần nhau.

Buổi gặp gỡ chiều này, tôi ngồi bên anh suốt hai tiếng đồng hồ, tôi không thấy anh cười. Tôi có cảm tưởng Trịnh Công Sơn đã mang theo nụ cười của anh. Anh Sáu buồn, buồn lắm, Sơn có biết không. Nguyễn Quang Sáng . (Trịnh Công Sơn, người hát rong qua nhiều thế hệ – Nhà xuất bản Trẻ, tr. 173-175)

Lý Quý Chung, một nhà báo và là một dân biểu Việt Nam Cộng Hòa, sau ngày 30-4-1975 đã chính thức phô bày bộ mặt thật, có viết về hai chữ “ gia nô” như sau:

- Ở miền Nam trước 1975, một người chỉ cần nói đọc báo nào, nghe nhạc gì thì biết ngay người đó là ai, thái độ của người đó đối với chế độ Thiệu và người Mỹ như thế nào và thái độ của người đó đối với cuộc chiến tranh ra sao? Có báo “ gia nô” ( đó là cách gọi của người Sài Gòn trước 1975 đối với loại báo chí của chính quyền Thiệu hoặc theo phe Thiệu ).... ( TCS MTNT tr. 210)

Bài viết của Nguyễn Quang Sáng ghi lại nguyên nhân ra đời của hai bản nhạc “Em còn nhớ hay em đã quên” và “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” . Nguyễn Quang Sáng cho biết anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt chỉ mới nói vài lời mà Trịnh Công Sơn đã lãnh hội được ý của anh Sáu muốn cái gì và Sơn tự biết mình phải làm cái gì ! Nói theo cách của Lý Quý Chung, đây đúng là hành vi của một “gia nô”. Thiên tài âm nhạc Trịnh Công Sơn sau 1975 đã tự biến hình thành một nhạc - nô viết nhạc theo ý muốn của “trên” để đáp ứng cho nhu cầu tuyên truyền.

Cũng qua bài viết của Nguyễn Quang Sáng, độc giả còn được nhìn thấy cung cách và thái độ của thiên tài âm nhạc họ Trịnh đối với anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt. Cái thái độ ấy phải gọi thế nào cho đúng ? Bưng bô ? Liếm gót ?

Riêng cái cung cách của một cán bộ tuyên truyền thì được Trịnh Công Sơn thể hiện rất rõ qua những lời sau đây: “việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi .... phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau... chuyện đi đứng không phải dễ dàng... đi từ một nhà in ở Sàigòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi....”

Nếu chính quyền Nguyễn văn Thiệu tịch thu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của Trịnh Công Sơn, thì chính quyền nào cấp giấy thông hành cho ca sĩ Khánh Ly sang Nhật hát bản Diễm Xưa của họ Trịnh tại hội chợ quốc tế Expo Osaka năm 1970? Chẳng lẽ đó là chính quyền Hà Nội ?

Nếu chính quyền ông Thiệu ra lệnh tịch thu toàn bộ các tập ca khúc, thì tại sao các tập ca khúc của Trịnh Công Sơn với hình bìa do Trịnh Cung, Đinh Cường vẽ, vẫn được bày bán công khai tại các nhà sách ở Sài Gòn, ai muốn mua bao nhiêu cũng có ?

Nếu chính quyền ông Thiệu tịch thu toàn bộ băng nhạc thì tại sao “nhạc Trịnh” vẫn vang dội tại các quán cà phê ở Sài Gòn, tại các câu lạc bộ quân trường? Khánh Ly vẫn nhởn nhơ trình diễn nhạc Trịnh tại Queen Bee hàng đêm, và nhạc Trịnh vẫn được hát tại câu lạc bộ Huỳnh Hữu Bạc trong trại Phi Long - Tân Sơn Nhất vào mỗi cuối tuần ?

Và đây mới là chuyện lạ bốn phương: “đi từ một nhà in ở Sài Gòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi...” Đây là thời điểm nào? Trước 30 tháng 4 năm 75 hay sau ngày “giải phóng” ?

Chính quyền Thiệu đã đặt nhiều trạm kiểm soát như thế, mà người em ruột của Trịnh Công Sơn phụ trách phần in ấn và phát hành thường lui tới ba bốn nhà in hàng ngày mà vẫn không bị cảnh sát bắt vì tội trốn lính ?

Căn cứ vào những tài liệu “thành văn” và tài liệu “sống”, hầu như ai cũng biết rằng, thiên tài âm nhạc của họ Trịnh có cơ hội nẩy nở và thăng hoa là nhờ môi trường tự do, khai phóng của miền Nam dưới hai thời đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa. Chính nhờ sự rộng lượng bao dung của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và sư che chở của một số sĩ quan cao cấp của QLVNCH mà họ Trịnh mới sáng tác được trên dưới 600 nhạc phẩm. Cũng chính chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã đem bài Diễm Xưa đến Hội Chợ Quốc Tế Osaka 1970 để rồi họ Trịnh mới chiếm giải nhất về Dân Ca và được người Nhật thực hiện trên đĩa vàng. Bài hát Nối Vòng Tay Lớn được sử dụng trong các buổi sinh hoạt, họp mặt của thanh niên, sinh viên...

Tóm lại, danh vọng và tiếng tăm mà họ Trịnh có được là nhờ ở chế độ Việt Nam Cộng Hòa và những sĩ quan cao cấp trong QLVNCH đã cưu mang và che chở cho họ Trịnh. Nói một cách dễ hiểu hơn, Trịnh Công Sơn đã sống như một loại ký sinh trùng trong lòng hai chế độ Cộng Hòa miền Nam.

Ký sinh trùng như giun, sán sống trong ruột của con người, nhờ hấp thụ chất bổ dưỡng tích tụ trong ruột non của con người mà chúng nó mới sống khoẻ sống mạnh và sinh sôi nẩy nở. Thiên tài âm nhạc của Trịnh Công Sơn sẽ không thể phát triển và thăng hoa nếu không ký sinh trong môi trường tự do khai phóng của Việt Nam Cộng Hòa, cho dù đang ở trong giai đoạn chiến đấu chống xâm lăng cộng sản. Và trong lúc Trịnh Công Sơn trốn tránh trách nhiệm, sống như một loài ký sinh trùng giữa đô thị để viết những bài ca phản chiến thì hàng triệu thanh niên cùng lứa tuổi đang hy sinh xương máu tại các chiến trường miền Nam trong từng giây, từng phút.

Đúng với lẽ công bình của trời đất và lương tâm con người, Trịnh Công Sơn đã mang một món nợ rất lớn đối với những người đã chết để họ Trịnh được hít thở không khí tự do cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Những người ấy đã nằm xuống để họ Trịnh được sống, để họ Trịnh được có cơ hội nói ra những lời vô ơn bạc nghĩa và thực hiện những hành vi phản bội trong ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhiều người miền Nam từng coi Trịnh Công Sơn là thần tượng, từng ngưỡng mộ thiên tài âm nhạc của họ Trịnh đã ngỡ ngàng và đau đớn biết bao nhiêu khi nghe Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh kêu gọi mọi người cùng hát bài Nối Vòng Lay Lớn để “chào mừng cách mạng thành công” giữa lúc Sài Gòn đang trong cơn hấp hối !

Nhiều người vẫn chưa quên giọng hát hồ hởi, tiếng vổ tay đánh nhịp dồn dập đầy sự phấn khởi của họ Trịnh trong ngày uất hận, đau thương và đen tối nhất của lịch sử dân tộc !
Trong ngày đen tối đó, họ Trịnh đã công khai bội phản những người từng cưu mang, dung dưỡng, che chở cho anh ta; minh thị phản bội những “ tấm lòng ưu ái của quần chúng đối với mình ” !

Nếu Trịnh Công Sơn không phải là một con người có tâm địa phản trắc thì Trịnh Công Sơn là con người gì?

Hãy nghe Trịnh Công Sơn định nghĩa: “trốn lính là một hành động phản kháng.”

Trốn lính vào thời điểm cộng sản đang tiến chiếm miền Nam là một hành động phản kháng, vậy thì Trịnh Công Sơn muốn phản kháng ai và phản kháng điều gì? Có phải là phản kháng chế độ Việt Nam Cộng Hòa đang dung dưỡng họ Trịnh, phản kháng những nổ lực của quân dân miền Nam đang ngăn chận làn sóng đỏ để bảo vệ cơm no áo ấm cho 25 triệu đồng bào, trong đó có cá nhân và gia đình của Trịnh Công Sơn ?

Thiên tài âm nhạc của Trịnh Công Sơn thật ra không ai phủ nhận, nhưng cái thiên tài ấy đã phản bội chính nghĩa quốc gia, tiếp tay với chế độ phi nhân, tiếp tay với những con người không còn lương tri đã đối đãi với đồng bào ruột thịt như kẻ thù không đội chung trời; cái thiên tài ấy đã góp phần gây ra tai họa khủng khiếp cho dân tộc, đẩy đất nước xuống hố diệt vong. Vậy thì cái vòng hào quang Quốc Gia mà ai đó cố choàng cho Trịnh Công Sơn là không có thật, không bao giờ có thật. Thật sự trong tận cùng tim đen, Trịnh Công Sơn cũng không hề muốn đội cái vòng hào quang Quốc Gia ấy.

Một lần nữa, hãy nghe họ Trịnh khẳng định chổ đứng:

- Con kênh này sẽ kêu gọi những con kênh khác ra đời. Kênh chị, kênh em sẽ mọc lên cùng khắp để góp phần lợi ích cho những con người mới trong một thời đại mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam {sđd, tr.170: Nam Thạch Hãn những ngày đầu tháng ba (1979 ) }

- Trốn lính gần như là một cái “nghề” đầy tính chất phiêu lưu của hàng triệu thanh niên miền Nam lúc bấy giờ. Thái độ phản kháng ấy, dù nhìn dưới góc độ nào đó còn mang tính thụ động, vẫn phải được nhắc nhở đến như một nốt nhạc trong trẻo đã ngân lên trong một giai đoạn u ám, nhiễm độc, giữa những đô thị miền Nam. (sđd,tr.180).

Giai đoạn mà Trịch Công Sơn cho rằng “u ám, nhiễm độc” đó, như đã nói ở trên, chính là giai đoạn mà Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang ra sức bảo vệ tự do no ấm cho 25 triệu đồng bào miền Nam, chống lại công cuộc xích hóa của CS quốc tế mà Hà Nội là tay sai. Trốn lính trong giai đoạn ấy chỉ có những loại người sau đây: hèn nhát, ích kỷ và CS nằm vùng.

Cho rằng có “hàng triệu thanh niên miền Nam trốn lính” vào thời bấy giờ, Trịnh Công Sơn đã mặc nhiên hòa nhịp theo cung điệu tuyên truyền của các cán bộ cộng sản, loại cán bộ đã huênh hoang “lên lớp” những sĩ quan QL/VNCH trong các trại tù cải tạo rằng: máy bay của ta nấp ở trên mây, đợi lúc máy bay địch xuất hiện thì bất thần bay ra nghênh chiến...
Gọi hành động trốn lính là một “thái độ phản kháng”, Trịnh Công Sơn muốn xác định rõ ràng anh ta không phải là người Quốc Gia.

Gọi hành động trốn lính là “một nốt nhạc trong trẻo trong giai đoạn u ám, nhiễm độc..”, Trịnh Công Sơn muốn minh định rõ “thiên tài âm nhạc” họ Trịnh không thuộc Việt Nam Cộng Hòa mà thuộc về “thời đại mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”!
oOo
Qua những tài liệu sống và những tài liệu thành văn, Trịnh Công Sơn là tổng hợp của:
- Một kẻ ích kỷ
- Một tên hèn nhát trốn lính
- Một tên nằm vùng
- Một loại ký sinh trùng
- Một kẻ phản bội
- Một tên lừa dối
- Một tên ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản.

Trước lịch sử, Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình. Không nên bóp méo lịch sử bằng cách choàng lên đầu Trịnh Công Sơn vòng hào quang Quốc Gia không hề có thật; cũng đừng hô biến “Nối Vòng Tay Lớn” trở thành một biểu tượng đoàn kết đấu tranh dân chủ, trong khi bài hát ấy đã được tác giả của nó hát lên để đón mừng cái chế độ phi nhân bóp họng dân chủ !

Phải trả lại sự thật cho lịch sử.

BB& Liêm


Ý KIẾN CỦA BẠN

Ai  thèm lôi kéo, ai thèm  đẩy

Hèn  gian  tự kiếm chỗ  cho  mình

Ký sinh tự bám vào ký chủ

Chui  luồn cho trọn kiếp  phù  sinh


SR

Hôm nay lại bị đọc 1 bài không đáng đọc

Sunset


Sunset

Chúng tôi là người Việt tị nạn VC sống trên đất Mỷ , còn Trịnh Công Sơn là một tên VC vậy các nguời lấy lý do gì mà tổ chức cho ( Đêm Nhạc Trịnh Công Sơn ) Nếc các người lấy lý do cho nghị quyết 3 xạo cho đảng VC của ta thì tôi không có ý kiến không chừng còn hoan nghênh nửa là khác gì các người làm nhửng việc rất có lợi cho chính phủ VC của ta , xin đề nghị Đại Sứ VC Lê Công Phụng khen thưởng cho mấy cái hạn người nầy ? 

Ngoài lý do đó ra các người không thấy các người vô liêm sỷ lắm sao ? mà còn thiếu giáo giục nửa đó ? Không có ai giáo giục cho các người hay sao ? không lẻ các người không biết chúng tôi là dân tị nạn VC à ? Thì tại sao các người vinh danh cho tên VC TCS , chỉ có nhửng kẻ thiếu giáo giục và vô liêm sỷ mới làm như vậy mà thôi ?


Tiêu Cà Mau

BÀI HỌC TRỊNGCÔNGSƠN ÐỂ THẾ HỆ MAI SAU TRÁNH

TrịngcôngSơn không có lậptrường nào cả, không dám theo hẳn CS, mà cũng không dám theo QG!       Hán thuộc thànhphần “thời cơ chủ nghĩa”.    Thànhphần thờicơ chủnghĩa này thời nào cũng có.     Khi CS chưa vào Saigon, các chú Ba Tàu cười nói Ngộ không theo bên nào, ngộ lo làm ăn, bên nào biểu sao ngộ làm vậy, không mích lòng bên nào, con ngộ, ngộ cho nó trốn lính…   Chú ba Tàu tưởng mình khôn!     CS vào Saigon, trước tiên là CS làm thịt các chú ba Tàu!   TCS cũng vậy:     Tưởng mình có công với cáchmạng [cáchmạng 30 là TCS], nào ngờ CS hỏi thăm sức khỏe TCS trước!    Khi TCS biết thì đã muộn… Ở tại SeattleVancouver B.C. Canada là ổ của Việtcộng [Nguyễn Tấn Dủng và Ðổ Mười những người có cả tỷ Dollars]. Họ rửa tiền bằng cách móc nối với thànhphần thờicơ chũnghĩa “lo làm ăn không nói chínhtrị”!     Chợ ViệtWa với chủ chốt là Trần Ðức, Nhà hang Dynasty, các tiệm vàng do mấy đứa “con nít” làm chủ.      Ở Origon có chợ Phong Phú, ở Vancouver B.C. Canada có Phở Vân, nói chung là nơi nào cũng có bàn tay Việtcộng nhúm vô.    Ai mà dính vào với VC coi chùng có ngày như ba Tàu chợlớn bỏ của chạy lấy người như ngày 30-04-1975!    Mới đây ông Trương Phú Thứ có viết hai bài, một bài nói về một người con gái trẻ đẹp có thế lực và tiền tài đến Seattle tìm thị trường… Một bài kêu gọi làm việt từthiện “chị Neo để 600 Dollars trong bì thư mà không để địa chỉ”, chị chỉ nói miệng với tôi là đem về VN cho người mù.    Không biết vô tình hay hữu ý?    Chỉ e bạn Trương Phú Thứ chỉ làm kẻ “lót đường” cho Việtcộng như TCS mà thôi!    Tôi được biết em ruột của Trần văn Trà còn biểu em mình về với Quốc Gia, nếu có bị đi lính thì đi, nhưng tìm một nghề tay trái làm nuôi vợ nuôi con… Còn Phạm Xuân Ẩn trước khi chết trối lại:    Ðừng chôn tôi gần Cộngsản.   Tại sao họ ghét Cộngsản quá vậy?!

 

Tôi đã học ở đạihọc Seatlle Washington State và đã tốtnghiệp ra trường.    Trong thờigian học sáu năm, tôi đã tiếpcận với một tên bạn của Nguyễn Tấn Dủng, hắn làm thôngdịch cho NguyễntấnDủng khi Dủng sang Seattle mua máy bay Boeng 777.   Hán đối xử với tôi vừa bạn vừa thầy của Hắn.     Hắn dụ tôi sponsor, dạy kèm, lo chổ ăn chổ ở và trường lớp cho con “đại gia” ở VN sang duhọc bên Mỹ, mọi chi chí có người lo hết…  Ði làm cho Mỹ thì vẫn làm, chỉ lo thêm cho mấy đứa du sinh thôi.  Tôi biết tẩy Việtcộng, bỏ Seattle đi nơi khác sống.     Ðối với Việtcộng không nên tiếp cận có ngày mang họa cả giađình!     Những thằng con nít ngu chạy về Saigon được con Hồng Việtcộng đón, mừng rỡ như mẹ chết sống lại, có ngày chúng sẽ thấy máu và nước mắt như câu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”!

 

Lời nhắn các bạn trẻ ở Việtnam:     Các bạn phải có lậptrường dứtkhóat, đừng như TrịnhcôngSơn.      Các bạn yêu đồng bào mình hay các bạn yêu Ðảng CộngSản?     Phải dứtkhóat.    Nếu các bạn yêu đồng bào, trong đó có cha mẹ anh em mình, xin các bạn đấu tranh bất bạo động như Thầy Thích Quảng Ðộ đề xướng.    Vì trong lúc này chưa phải lúc đấu tranh bạo động.     Ðành rằng đấutranh lật đổ chínhquyền có hai cách:     Bạo động và bất bạo động.      Nếu các bạn là nồng cốt của quốcgia dântộc mà các bạn tiêucực làm lơ, thử hỏi bao giờ  Việtgian Cộngsản mới bị toàn dân lật đổ?  Các bạn đừng sợ:  Toàn dân Hải ngoại và Quốc nội sẽ đứng sau lưng các bạn.      Tươnglai đất nước nằm trong tay các bạn.   Các bạn sẽ là những người lảnh đạo đất nước sau này.  Các bạn có thể sáng tạo những cách riêng để tiêudiệt chếđộ Ðộc Tài Tham Nhũng hiện nay!     Kẻ Phản Quốc như Nông Ðức Mạnh và Nguyễn Tấn Dủng không thể nương tay.     Rõ ràng chúng cổng rắn cắn gà nhà!


nguyenbinhdong

Cám ơn tác giả, rất đồng ý


Quoc Tuan Truong

NHƯ MỘT LẦN CHƠI NGU
nhạc chế Như một lần chia Tay cuả TCS

Những chuyện làm.. mà dân tính tội
bây chạy trời ..nghen bây
Nếu biết mình ..giờ đây đã tội
chớ dại ..làm thêm nha

đừng quen thói ..hà hiếp người dân
người dân xưa ...nuôi bây ngập mày
làm sao biết ...ngày đảng thành công
đảng điêu dân ..đưa dân vào tròng

Có một thằng ..ngày xưa trót dại
đi hại ..đời dân nam
chém giết nhiều ..cũng không thấy ngại
mang họ Hồ ..tên Minh

Sống lọc lưà ..tội cao ngất trời
Chết ..bị đày ..trưng chơi
Có những người ..vào xem thấy tồi
nhưng đảng ..làm ..bêu thôi

Ngàn năm trước ..giặc Bắc vào đây
dù vô lương ..thua xa bọn mày
ngày quân Phap... còng cổ người Nam
dù tham lam ..thua xa bọn mày

Trót tàn đời ..hùa  theo sống dại
đảng chỉ là ..cơn mê
thoát ra ngoài đảng.. xem cuối đời
Như một lần.. chơi ngu

( sưu tầm )


Adam Trần

Tên Lưu Kim-Cương là người đỡ đầu cho Trịnh Công-Sơn trốn lính nay hắn ta đâu rồi? Hắn đang sống ở Hoa-Kỳ hay đã về bên kia thế-giới? Ai biết cho tôi biết cùng.


Mong Anh

  Lại một đám "kên kên" xúm vào lôi cái xác "thối rữa TCS" ra để kiếm chút cháo.

  Quí hóa gì một tên vô trách nhiệm như TCS mà bảo nhau biện minh ... không có một vùng trời , vùng đất đầy tình người như VNCH thì cái ngữ như TCS cũng chỉ như mấy ông Hữu Loan, Hoàng Cầm, Văn Cao ......

   Tôi nghĩ bà con bên Ca nên tẩy chay cái "đêm khỉ gió" này đi. hãy tẩy chay vài lần là mấy tên " đầu nậu" nó hết  gây phiền phức cho chúng ta ..... còn muốn nghe lời hát thì 'thiếu mẹ gì ở trên internet" .... Cứ để mấy thằng tổ chức chúng múa may với nhauđừng ai thèm tới, đừng ai thèm ngó ... chúng sẽ "quê độ" ngay thôi. Mong thay, mong thay 


Nguyễn văn Tàng

Trịnh công Sơn bậc Tài hoa
tiếp tay Cộng sản , quốc gia tan tành

..........................

Trịnh công Sơn bậc tài hoa
Bưng bô Cộng đảng tổ cha thằng hèn

.......................

Trịnh công Sơn viết nhạc hay
Một lòng Phản chiến tiếp tay quân cộng

...................

Trịnh công Sơn nói lòng vòng
kể công trốn lính ..tỏ lòng cùng ..đảng

.......................

Trịnh công Sơn nói ngô nghê
trốn lính là một cái nghề ..đảng ưa ?

.......................

Trịnh công Sơn viết tình ca
Văn Cao khen tặng đó là ...ca thơ

......................

Trịnh công Sơn phản kháng ai ?
Đã nuôi đã dưỡng thiên tài ...nhạc nô

......................

Trịnh công Sơn một thiên tài
tiếp tay gây họa nhân tai cho đời

..........................

Trịnh công Sơn một thiên tài
bẩm sinh bợ đít đảng ngay mới vào

.........................

Trịnh công Sơn một thằng Hèn
Phản , gian , vô sỉ , ai khen ...coi lại

.......................

Trịnh công Sơn quốc gia sao ?
Thằng nào thối mõm tào lao nói sằng

......................

Trịnh công Sơn Cộng sản chăng ?
Nó chỉ là thằng đảng lợi dụng thôi

.......................

Hải ngoại ca tụng Trịnh công
SƠN qua phết lại ..tỏ lòng Việt gian

........................

Tỵ nạn phải nhớ Trịnh công
SƠN hà tan nát nó công cán nhiều

TCV


Adam Trần

Chẳng những TCS mà cả những kẻ vào thời gian đó đem máy bay chở anh ta ra Phú Quốc nhậu, che chở cho những tên VC nằm vùng này đều đáng bị phỉ nhổ. Biết nó và bạn bè nó là VC mà không tố cáo mà còn đàn đúm nhậu nhoẹt, nay còn viết báo kể lể. Bây gìơ thì cháy nhà ra mặt chuộ nhé.


hoang vu

          Tất cả những bản nhạc do Thằng Cộng Sản ( TCS ) sáng tác. Đảng Việt cộng hoan ngênh bằng cả hai tay.

          Duy chỉ có bản nhạc " Gia tài của mẹ. " Là tụi Diệt cộng hổng thích, vì nó nói lên, cuộc chiến Ý thức hệ, giữa hai chủ nghĩa, Tư bản và CS. Cuộc nội chiến, Huynh đệ tương tàn. Núp dưới chiêu bài chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam.

          Chủ nghĩa CS, đang phai mờ, và tàn lụi dần, vì bị kinh tế phồn vinh giả tạo, của Mỹ, Ngụy để lại, ( Cách nói cũa VC. ) Và cũng đang bị mấy sợi dây thun ( Nội y ) của các cô gái miền Nam xiết cổ.


SÀIGÒN CŨ

 Hắn đúng là tên cọng sản nằm vùng . Trong bài tác giả còn thiếu TCS còn là bạn hoạt động của Ngô Kha bị CA/Huế bắn chết .

Tôi về năm 1997 trong một buổi ca nhạc hắn được giói thiệu là Ủy Viên TP/HCM . Trịnh Cung còn lấp liếm bao che . Thằng em của TCS, đại úy đâu có đi học tập, ở nhà cưỡng chiếm vợ của một Phó Quận trưởng đang học tạp cải tạo . Anh nầy học tập về đem con đi vượt biên bị bắt, bị chồng của vợ (cũ) khai báo là cựu Sĩ quan bị tù thêm mấy năm nữa . Hiện Anh ta đang ở Houston .


nguyenthiep

ĐẢNG  KHÙNG TRÊN QUÊ HƯƠNG
Nhạc chế Ngày dài trên quê hương của TCS

Bọn này đần ..ngu hơi lâu ..gặp Hồ râu ..kêu bằng bác
Một thằng già ..vua nham nhỡ ..một thằng già ..ưa chơi nổi

một thằng già ..ba lăng nhăng..mồm chẳng ham ..tay chụp láng
Dù tuổi nhỏ ..không e ngại ..thằng giặc già ..dzớt hết trơn

Tội giặc Hồ ..gây tang thương ..xương xây thành ..ngục tù ..dân nước Nam
Tội thằng Hồ ..trưng trong lăng ..cho đảng giàu ..tàn phá ..nát quê hương

Bọn này còn..trên quê hương ..Ngày Việt nam ..điêu tàn quá
Mặt đợi chờ ..trông khắc khổ ..nụ cười nhìn ..như mếu dỡ

Bọn này còn ..trên quê hương ..Người Việt nam ..chưa từng sống
một cuộc đời ..như con người .. người Việt buồn ..nhớ tiếc thôi

tội hại đời ..gây tang thương ..quê hương này ..đợi giờ ..sông núi thiêng
Bọn này tàn ..cho vô gông ..đem đảng hồ ..vùi lấp ..xoá đau thương

Bọn này tàn... trên quê hương... bầy trẻ thơ ..nay sẻ lớn
Bọn này làm ..tan hoang đời ..người mình rồi ..xây đắp lại

Bọn khùng này ..coi bao lâu ..cuộc đời vui ..mai lại đến
Người Việt nào ..sao không mừng ..Mẹ Việt nhìn ..thấy sướng vui

( sưu tầm )


Adam Trần

Chúng ta đến nước Mỹ phần lớn đều mang trong lòng ý tưởng chối bỏ bạo quyền cộng sản độc tài về phương diện này hoặc phương diện khác.
Tháng Tư lại là tháng luôn gợi chúng ta nhớ lại biến cố đau buồn nhất của cả dân tộc và đất nước Việt Nam cho đến bây giờ. Nhiều người bản xứ và dân cử Mỹ cũng tỏ lòng đồng cảm với cộng đồng tỵ nạn Việt Nam cụ thể như nghị quyết quốc hội tiểu bang California dành tuần lễ cuối của tháng Tư để tưởng niệm biến cố này.
Thế nhưng thật đáng chê trách khi một số người trong cộng đồng lại tổ chức những buổi ca nhạc, giải trí vui vẻ trong tháng Tư đau buồn này. Môt số chương trình ca nhạc được tổ chức rình rang, ca hát nhảy nhót ầm ĩ nhưng mà không mang lại một ý nghĩa nào trong tháng Tư đen này (thí dụ như một chương trình nọ mới được tổ chức ở miền Nam Cali). Họ không nhớ hoặc cố tình (?) quên đi hàng trăm ngàn cái chết tức tưởi của đồng bào VN trong biến cố 30/4/1975 và nhiều trăm ngàn cái chết sau đó như là một hậu quả của biến cố 30/04/1975.
Tôi có suy nghĩ hình như có một kế hoạch ngầm nào đó đang được thực hiện đúng vào tháng Tư này nhằm làm cho cộng đồng tỵ nạn chúng ta quên đi nỗi hận mất nước vào tay CSVN, và cũng là để mừng ngày chúng đã cưỡng chiếm được miền Nam tự do.
Chúng ta đang bị ru ngủ, phân hoá và làm cho thui chột lý tưởng đấu tranh chống cộng từ từ. Và vì chúng ta cũng đang quá dễ dãi với chính mình. Và đường dẫn tới chỗ sụp bẫy dường như đã ở đâu đây!
Xin cộng đồng hãy tỉnh táo và hết sức cảnh giác với những kế hoạch thâm độc của ai đó đứng phía sau. Thái độ của chúng ta thế nào trong tháng Tư hàng năm sẽ nói lên lập trường của chúng ta.
Xin hãy tưởng nhớ đến những người đã mất trong công cuộc bảo vệ chính nghĩa tự do và độc lập của miền Nam Việt Nam. Xin hãy thương tưởng đến hằng trăm ngàn đồng bào ta bỏ mình trên đường tỵ nạn tìm tự do. Xin hãy nhớ dến mấy chục ngàn ngôi mộ chưa được nhìn nhận của thuyền nhân VN rải rác trên khắp các vùng đảo Đông Nam Á. Và xin hãy nhớ đến mấy mươi triệu đồng bào trong nước đang rên xiết trong cái ách bạo quyền CS kể từ sau biến cố 30/04/1975.
Tháng Tư đen không phải là thời điểm vui chơi, ca hát, nhảy nhót cách vô trách nhiệm nhất là đối với cộng đồng tỵ nạn. Chúng ta không được phép ăn mừng, mà chỉ nên đau buồn và tưởng nhớ.
Xin hãy thể hiện lập trường chánh trị rõ ràng bằng những hành động có ích cho công cuộc đấu tranh nhằm sớm giải trừ bạo quyền cộng sản trong nước. 


Viet Toc

         ĐỌC  CHỚ

Cái  thằng  mất  gốc  chẳng  hiểu    !

Bị  đọc  !  ai  biểu  đọc    chi  ?

Chắc  bị  chạm  nộc  tình  “đồng  chí “ !

  cùng     cách , cùng  nâng  bi

Trịnh  công sơn   chỉ    chốt  thí

Trốn  lính  để  lo  đánh  Mỹ - Ngụy

Đồng  chí  Sáu  Dân  o  bế  kỷ

Thế    Cách  Mạng   đá  đít  đi !

 

      CON  NGƯỜI   THẬT 

Hận  Đảng  phụ  bạc  nên  thất  chí

Tiền  đồ “ chủ  tịch    nay  còn  chi !

Đã  vội  tìm  quên  trong  mộng  mị 

Rượu  chè  đĩ  điếm  chơi  mệt  nghỉ

Vớt  con  vợ      tỉ  ti

Hết  lo  viết  nhạc  , lo   

Bệ  rạc , gầy  đét , trơ  răng  khỉ

Thân tàn  ma  dại  , người  khinh  khi

 

        VINH  DANH !

Cái  gương  trước  mắt  đó  đồng  chí

Hãy  mở  mắt  to , suy  ngẫm  đi

Biết  nhìn  sự  thật  mới  đáng  quí

Vinh  danh  cái ( đ é _ )  , cái  mốc    !

     DUY


DUY

Mot bai viet rat hay ve thang cong san Trinh Cong Son.

Mot bai viet tuyet voi ve thang Cong san nam vung ho Trinh

Le Chi DH Khoa Hoc


le chi

Bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản là loại chó đẻ

Bọn trí thức (lưu manh) theo cộng sản là loại chó chết

Bọn ca nhạc sĩ nằm vùng cho cộng sản  như Kim Cương, Trịnh Công Sơn là loại chó ăn cứt.

Bọn chạy loạn cộng sản ra hải ngoại bây giờ quay đầu về VN du lịch là loại chó liếm đích.

TB : Xin lỗi Độc Giả dùng từ khó nghe nhưng đối với bọn người này phải dùng từ như vậy mới hợp tính với họ.


Miền Nam

Có một số người ngớ ngẫn cho rằng TCS yêu nước ,yếu dân tộc ,đau nỗi đau của đồng bào ,nhưng sự thật thì hòan tòan không phải như vậy. TCS thực chất là một thằng hèn hạ ,đểu cáng và rất gian  manh . Thời nào thằng chó này cũng biết cách tráo trở để có lợi cho bản thân.

TCS chỉ chơi với kẻ có tiền có tiếng và có tiền. Trước 75 lợi dụng miền nam có tự do nên TCS tha hồ viết nhạc phản chiến phản kháng nhưng đồng thời kết thân với các sỹ quan cao cấp để lợi dụng và trốn lính,,,,Sau 75 đối diện với độc tài TCS im như cái nhíp còn viết nhạc nịnh bợ một cách vô liêm sỹ ,thua một con chó.

TCs có dán hó hé về sự đau đớn của hàng triệu đồng bào ,và bất công tràn ngâp xã hôi ?  không hề,tối ngày chúi mũi vào rượu chè be bét , viết bài ca ngợi con Hồng nhung với vẫn ,có lần con ra tay xắn quần cho Hồng Nhung( theo lời con này trên báo chí). Một thằng hèn hạ ,chó má như thế mà nhiều người tôn thờ làm thần tượng như cái thằng bồi bút Lê Minh quốc ...thì hết biết. Có lẽ đám trí thức văn nghệ sỹ  XHCN Việt Nam đều có chung bản chất như TCS nên chúng hùa nhau ca ngợi thằng cho chết này.


Bình Nguyên

VỚI TẬP ĐOÀN HÀ NỘI
nhạc chế Huế saigon hànội

với tập đoàn hà nội ..quê hương ta ..sao mãi lầm than
Ách tập đoàn hà nội ..bao nhiêu năm ..sao vẫn còn mang
Việt nam ơi ..còn bao lâu ..những con người ..còn xót thương nhau
nợ non sông ..Triệu con dân ..Hởi Tiên Rồng ..cùng nhau đứng dậy

Đã đến lúc ..nối kết đồng tâm
Vì non sông ..hãy chung lòng vững bước vì dân
Từ quanh thế giới ..chờ mong tin tới
Những tiếng hát reo vui TỰ DO

Từ nay chốn đảng nô giam người
ngaỳ mai sẻ xây đời vui thật sự
Dân không còn tù đày ...đảng bác đem chôn
bàn tay đóng góp ..bàn tay kiến thiết
Sẻ thấy tâm hồn quê đậm đà

Về ao ta tắm ..tình quê hương ngát
cho em quê bừng lớn ..vui từ đây
khắp nới dân Nam ..đoàn kết một lòng
Tiếp con đường Tổ Việt từng xây
dựng nước ngàn xưa ....

Huế Saigon hànội ..bao nhiêu năm ..dưới ách sài lang
Huế saigon Hànội ..bao đau thương ..dám đâu thở than
Bọn vong nô ..loài vô lương ..đất nước nào chịu nổi quân bây
Việt nam ơi ! ..bừng cơn mê ..đưa mắt nhìn lại quân vô thần

hãy tiếp nối dấu tích người xưa
Và hôm nay hãy lên đường thanh toán đảng nô
trừ tan quân ác ..trời nam tươi sáng
anh em ơi ...gắng xây ngày mai

Ngày vui lớn ..sẻ mang thanh bình
TỰ DO ..ấm no ..về cho mọi nhà
Ai xa về trùng phùng ..lòng thấy nao nao
Từ nam ra bắc ..tình chan trong mắt
sẻ thấy thương ..trời nam ..dạt dào

Cờ bay trong gió ..vàng tươi đây đó
cho dân ta mừng lớn ..vui TỰ DO
bắc nam trung ơi ..tình nghĩa mặn nồng
thoát ra ngoài một lần diệt vong
Hạnh phúc trời nam

( sưu tầm )


Adam Trần

Ngày xưa, khi buồn buồn tôi mở tờ báo tìm đọc mục “tìm bạn bốn phương!”  thì hầu như tôi có thấy những hàng như :... yêu màu xanh, tím, thất tình, chán đời  ...thích nhạc họ Trịnh!!! hầu như  lúc đó là những phong trào rầm rộ “sến”  đều yêu thích  hoặc theo cái mốt thời thượng lúc bấy giờ, nói xin lổi, có nhiều người trình độ ngu như bò, dốt nát nói năng ấm ớ thấy người ta nói thích thì mình cũng nói thích để chứng tỏ ta “đây” cũng là dân có chút “tư duy” trình độ, văn  hoá...khi nhìn lại cuộc sống của họ, nhìn trình độ văn hoá hiểu biết của họ rồi  mới biết nhiều khi có một số người nói thích rồi tự cho đó là chân lý rồi chạy theo chưa chắc ... là đúng!

Trở lại trường hợp trịnh công sơn cũng vậy, ( sở dĩ tôi viết họ tên chử thường không viết Hoa là bởi vì tôi thấy hắn tầm thường quá! hèn quá không đáng để viết tôn trọng như người thường, xin lỗi đụng chạm những ai tôn xùng cái tên thái giám nầy nhé! ). Nhạc thời đó trịnh công sơn viết ra toàn là trách móc, khơi động xuống đường chống chính phủ VNCH, Đại Bác ru đêm ...kêu gọi đừng đánh nhau với cs nữa! dụ khị dân “ba-khía” ... Nối vòng tay lớn!... rồi anh em mình bên kia ...Da Vàng ..vân vân và vân vân !

- Trong khi phía bên kia thì bọn cộng sản ùn ùn kéo vô chém giết dân mình không nương tay nếu lập trường không có  rỏ ràng theo chúng như trận Mậu Thân tại Huế.

Rồi nhạc cs toàn là những bài như: giải phóng miền Nam, tiến vào Sài Gòn ta giết sạch giặc thù!...mà sau ngày tiến chiếm được miền Nam dân miền Nam “bị” nghe ra rả suốt ngày.

- Tóm lại trịnh công sơn là tên phá hoại đất nước không đáng cho ta vinh danh hay ca ngợi mà phải tránh xa những văn hoá thuộc loại ru ngũ kèm viên kẹo thuốc phiện pha thuốc độc này.

- Và điều cần khuyên là cái gọi là “Đêm “trịnh công sơn” Như Một Lần Chia Tay” gì gì đó vào đêm 25/4/09 nầy, nếu quý vị không phải là những cán bộ xâm nhập văn hoá của cộng đồng hải ngoại theo nghị quyết 36 cs để tổ chức nhân ngày đau thương của đất nước thì nên dẹp cha cái chủ đề khiêu khích nầy đi. Trong tháng tư đen, đau buồn nầy mà quý vị dựng đứng lên cái xác của tên “phản chiến” nầy
không biết quý vị có ý đồ gì?!..
- Còn về phía phe ta thì bà con mình nếu được thì vào cái đêm này chịu khó đến
đó đứng bên đường chụp hình những khuôn mặt ... thích màu đỏ, yêu duyên dáng
Việt Nam, yêu nhạc họ trịnh nó giống con gì !.
 


Nguyen Nam

Ngày 30/4/75 khi nghe TCS hát Nối vòng tay lớn trên Radio : "...anh em ta về , gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng ..." , trong khi người dân miền Nam nghẹn ngào uất  hận , thì tôi đã coi khinh ngưòi nhạc sĩ nầy , mặc dù lúc đó tôi chỉ 12 tuổi . Thời đó bao nhiêu người trai miền Nam gia nhập quân đội để bảo vệ miền Nam thì TCS lại hèn hạ trốn lính , nhịn đói để trốn lính . Theo tôi TCS không có một quan điểm chính trị nào trong đầu . Chỉ là kẻ đứng giữa hai lằn ranh để tùy theo thời điểm mà biến dạng như cắc kè để được sinh tồn . Một người như vậy có đáng để được vinh danh không ?


VNQuocnoi

Thang trinh cong son nay la thang dau trom duoi cuop thay ro, chi co ke ngu nhat tran doi moi khong nhan ra thoi ! O voi Quoc Gia thi so viet cong lam thit nen tron linh,con tron ra ngoai vung o voi bon cuop viet cong thi lai cung so chinh chung cat co lot da va Quoc Gia ban chet ,nen tron chui tron nhuiquay dau nay dau no ,rot cuoc cung bi quan an cuop viet cong cua co -dan dau trom duoi cuop nhu no rot cuoc cung gap bon dau trau mat ngua xu toi !

Con ve nhac ly ,thi ten nay nay co gi dau ma dang noi ,nhac ly rat la tam thuong -

Tran trong

ai cho rang toi noi khong dung thi cu hoi ? tui se noi tai sao rat la tam thuong - chu dau co gi dang de thuong thuc !!!


Tran van

Trên báo giấy và các web site có nhiều bài viết về TCS phần đông lên án sáng tác nhạc phản chiến, phản bội VNCH, làm tay sai cho CS ... vài người bênh vực TCS như là một nhạc sĩ thuần tuý, không quốc gia, không cộng sản v.v... Vào lúc này là thời gian người Việt quốc gia tưởng niệm "Tháng tư Quốc Hận," tác giả BB&Liêm viết bài về TCS nhân dịp ở Cali có vài người tổ chức cái gọi là "Đêm nhạc TCS-Như một lời chia tay" vào ngày 25/4/2009.

Trong bài viết có trích dẫn phần tự viết của TCS về việc y trốn lính, bị truy nã, sống "trong một giai đoạn u ám, nhiễm độc giữa những đô thị miền Nam." Là một thanh niên miền Nam, tôi muốn lên tiếng rằng như hầu hết những người đầu hàng hèn hạ, vô liêm sỉ làm, TCS cũng đã ra sức nói xấu miền Nam, y trốn lính, nhưng y biện hộ và láo khoét khi nói rằng trốn lính  "như là một cái nghề của hàng triệu thanh niên miền Nam lúc bất giờ." Ở đâu ra hàng triệu thanh niên trốn lính khi mà thực tế có hàng triệu thanh niên nhập ngũ chiến đấu dưới quốc kỳ VNCH và quân kỳ VNCH trong suốt cuộc chiến tranh giữ nước và bảo vệ tự do, dân chủ cho miền Nam trong hơn 20 năm. Nói về việc bị truy nã, nhưng sao TCS không bị công lực VNCH bắt giữ mà y vẫn tự do nhởn nhơ sống bám vào miền Nam, tự do sáng tác nhạc phản chiến. Đành rằng y có được sự che chở của một sĩ quan quân chủng không quân ở Tân Sơn Nhứt mà người được biết đến là cố Chuẩn Tướng Lưu Kim Cương, khi đó là Đại Tá. Đại Tá LKC đã bị tử thương khi truy kích những tên đặc công cộng sản sát vòng đai phòng thủ căn cứ không quân Tân Sơn Nhứt trong biến cố Tết Mậu Thân 1968, ông được truy thăng Cố Chuẩn Tướng. Nhưng không phải vì sự che chở này mà TCS không bị cơ quan an ninh bắt vì Đại Tá LKC chỉ có thể che chở cho TCS bên trong vòng rào căn cứ. Một ĐT không quân không là gì cả đối với sự việc có dính líu đến cuộc chiến đấu của quân dân miền Nam. Chẳng qua, miền Nam dung dưỡng TCS thế thôi, chứ không phải như miền Bắc độc tài sắt máu, bắt bớ tù đày khổ sai nhóm "Nhân Văn Giai Phẩm"  ngay từ trong trứng nước. Hai chế độ quốc gia và cộng sản khác nhau rõ ràng như thế.

Sau khi miền Nam bị CSBV cưỡng chiếm, trên báo "Sàigòn Giải Phóng" có đi một loạt bài "ký" của TCS thuật lại y được vinh dự đi theo và làm việc với một đại đơn vị quân đội cs cấp sư đoàn. Sư đoàn này vào lúc đó có nhiệm vụ tái thiết lại đường xe lửa Nam-Bắc. Trong bài viết, TCS tâng bốc viên Sư Đoàn Trưởng lên tận mây xanh như: "Sư Trưởng thế này, Sư Trưỏng thế nọ" chẳng là y khoe y được gần gũi, làm việc ăn, ngủ, thân cận viên Sư Đoàn Trưởng cs. Thời gian làm việc dài hàng năm trời. Sau khi Sài gòn mở cửa, TCS hoạt động văn nghệ, vừa sáng tác nhạc vừa vẽ tranh , nhưng nhạc đã mất hồn và tranh vẽ cũng chẳng ra hồn. Ấy thế mà để dè bỉu, chê bai miền Nam để vừa lòng bọn giòi bọ cộng sản xâm lược, TCS viết y phải sống trong "môt giai đoạn u ám, nhiễm độc giữa những đô thị miền Nam." Nếu quả thực thời gian và không gian miền Nam "u ám ,nhiễm độc" như TCS kết án thì sao TCS đủ hừng thú để viết những bản nhạc phản chiến mà có người khen là nhạc hay, và TCS là thiên tài. Còn miền Nam sau Tháng 4/1975, hết "u ám, nhiễm độc" sao TCS không sáng tác đều tay và "hay" như trước năm 75.

Khi sinh thời, lúc CSBV vô Sài gòn, TCS cứ tưởng mình là cái "đinh" của xã hội "xã nghĩa" nhưng TCS đã lầm và bị "bể mặt" nặng nề. Số là khi sắp chết đói, "xuống hố cả nút," VNCS mở cửa, đủ thứ được đua nở, trong đó có món thi hoa hậu nở rộ từ trung ương đến tỉnh vào đầu thập niên 90, có một cô em Bắc kỳ ở Hà nội "Thủ Đô của phẩm giá và lương tâm- của tàn bạo, đểu cáng, lưu manh, đàng điếm, bịp bợm, khoác lác, ngu dốt, trơ trẽn ..." trúng giải hoa hậu một tờ báo (hình như Tiền Phong?), khi ẻn vô Sài gòn, nhạc sĩ "thiên tài" thả mồi chài lưới. Chẳng dè tờ Tuổi Trẻ đánh hơi biết được, bèn làm một đường phỏng vấn "bà nhạc" tương lai về họ Trịnh với cô con gái rượu hoa hậu của bà. Câu hỏi đại khái xin bà cho biết cảm tưởng về người con rể tương lai là nhạc sĩ TCS như thế nào, chắc mẩm là bà già Bắc Kỳ sẽ ca tụng TCS như một "thiên tài" âm nhạc xuất chúng của "nhân loại", ai ngờ bà già kỳ cục phán một câu tỉnh bơ xanh dờn: " Ôi dào, em nó thương thì tôi cũng chấp thuận chứ anh ấy (TCS) lớn tuổi rồi và cũng thường thôi." Tờ Tuổi Trẻ ác ôn đi bài này nói rằng TCS lúc đó đã trên 50 cái xuân già, ốm o gày mòn còn con nhỏ Bắc Kỳ hoa hậu mơn mởn xuân xanh hai chục mí. Dư luận người Sè gòn nổi lên cười mỉm chi- (tế nhị mờ!). Thật đáng đời! Chẳng hiểu chàng nhạc sĩ khứa lão nghĩ sao bèn đi một đường lả lướt trên báo trả lời bài báo kể trên: "chả có chi, chả có chi" rồi sau đó đường ai nấy đi, chẳng thấy sáng tác, sáng tối nào nói về "như một lần chia tay" đầy cay đắng và "tiếu ngạo giang hồ"này.

Trở lại buổi ca nhạc dạ vũ định tổ chức trong tháng Tư, tôi thiển nghĩ nếu chúng ta là người quốc gia tỵ nạn CS, chúng ta hãy nhớ những ngày CSBV chiếm miền Nam, nhớ lao tù CS, nhớ nguy hiểm vượt biên tìm đường tự do; là con cháu, hãy nhớ những đày đọa cha, anh đã phải chịu đựng trăm cay ngàn đắng mới có ngày nay, chúng ta khuyên nhủ bạn bè, người thân tuyệt đối không đi dự. Còn lại là bọn "ăn cơm quốc gia thờ ma CS, bọn đón gió trở cờ, bọn xanh vỏ đỏ lòng..." đến coi ca nhạc và khiêu vũ, chúng ta nên đến xem mặt cho biết để khỏi lầm người.

Nhớ mãi Thao Trường Tăng Nhơn Phú


KHÓI SÓNG

Trinh Cong Son chi la mot thang hen, so chet nen tron linh, so chet nen phai ninh not CSVN de song mot cach hen ha.

Khong the "vinh danh" mot ten hen nhat.


VAN nguyen

Quy vi co biet 1 nha tho CS ten la Bui Chi Vinh da tung lam 1 bai tho nhu the nay de tang TCS :

Nguoi Nhac Si Vang

Om cay Dan Do

Hat bai hat mau Da Cam

Du thay TCS  nhu the nao , xin dung ngo nhan ten CS nay !


Bill

Trịnh công Sơn đúng là một ký sinh trùng - ăn cơm Quốc Gia nhưng thờ ma cộng sản - những lời ca đậm phần đâm sau lưng chiến sĩ, hay nói cách khác phản Thầy phản bạn rốt cuộc chẳng ai dám xài xã hội nào cũng coi Trịnh công Sơn như một con thú hoang lạc bầy, dở dở ương ương, có gì đâu mà đề cao một tên đồ tể. Đồng bào ơi hãy tỉnh giấc đi đừng mơ mộng hảo huyền nữa. nước mất nhà tan cũng vì tin tưởng hảo huyền của con ma cộng sản.

Riêng Đại Tá Không Quân LƯU KIM CƯƠNG  người che chở cho Trịnh Công Sơn đã bị tử thương do một trái B40 của VC bắn trúng xe vào năm Mậu Thân 1968 trước trại Cổng Phi Long Tân Sơn Nhất ( xin trả lời 1 bạn đã hỏi)


VAN VU

toi dong y hoan toan ve loi nhan dinh cua Tac gia BB & Liem. TSC la  mot thien tai am nahc nhung la  1 thien tai lac loi, chung ta d amat QUE HUONG BOI NHUNG KE NOI THU  an com QG  tho  ma CS. The he sau any se nhan   dinh ro cong toi am phan xet , luong tam con nguoi la o  cho do.Ngay dau thuong 30 thnag 4 nam 75 chua du lam moi nguoi VN tinh ngo hay  sao ?


Nguyen Martin

Còn chuyện gì để nói không ? Bao nhiêu người trốn lính và bao nhiêu anh/ông đã  đi lính phục vụ chính nghĩa quốc gia dưới trướng của Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn?

Trách nhiệm là trách nhiệm chung. "Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách" là ở chỗ đó, đừng vì một người này hay một người nọ không đồng quan điểm với mình mà mạt sát họ !

Hãy để cho Trịnh Công Sơn yên nghỉ.


Vô danh Tiểu tốt

169537191
Copyright 2005 - 2009 © Take2Tango. All Rights Reserved.
Trường Kỳ
Bích Liên
Bằng Lái Quốc Tế
An Lạc
Pinless
Dân Kêu
Chí Tâm
Tom
Quynh Thi
Hồn Nước
Úc Châu
Dạ Lan
Quốc Nam
Khánh
Rao Vặt
QC
Sách
Phong Dinh
QC
Trần Dần
Pinless
test me
Ảnh
Clock
test ads
test ads
Kim Trang
Kim Trang
Phong Dinh
Bodhi
Clock
Pinless
Phong Dinh
Kim Trang
Trần Dần
Bodhi
Tai nan
test ads
Ảnh
Maicafe
Maicafe
cmm
test ads
Phong Dinh
Phong Dinh
Pinless
TNXP
Ảnh
test ads
test ads
Ung Thư
Kim Trang
test ads
test ads
TNXP
Trần Dần
TNXP
Ảnh
MaiCafe
New York
Kim Trang
Trần Dần
Pinless
Bodhi
Phong Dinh
test ads
test ads
Clock
MaiCafe
MaiCafe