Số người Online : 67339
QUỐC NỘI - 1/24/2009 6:40:55 PM


Tưởng Là Khôn, Hóa Ra Rất Dại !

Trưa ngày 20 tháng 1 năm 2009, tổng thống OBAMA đọc bài Diễn văn nhậm chức, phác họa chính sách, họat động của nhiệm kỳ 4 năm tới.

Hầu hết các phương tiện thông tin đại chúng toàn thế giới đều đưa tin rộng rãi và đầy đủ về buổi lễ tuyên thệ và bài Diễn văn nhậm chức hệ trọng này.

Báo chí thế giới cũng chăm chú theo dõi thái độ và phản ứng của từng nước đối với buổi lễ và bài diễn văn, đưa ra nhiều nhận xét bổ ích và thú vị.

Ngay sau đó, công luận thế giới được biết bài diễn văn dài 2.380 từ tiếng Anh, được đọc trong 18 phút rưỡi, đã được chính ông Obama phác thảo; bản thân ông là nhà văn, nhà báo, từng viết 2 cuốn sách đều nổi tiến: " Những giấc mơ của Cha tôi " ( Dreams of my Father ) và " Ước vọng táo bạo " ( Audacity of Hope ); Obama từng là Tổng biên tập tạp chí " Luật Pháp " của Viện Đại học Harvard. Obama cũng là một nhà hùng biện, nói năng lưu loát, lập luận chặt chẽ, luôn có hình ảnh đặc sắc, đi vào lòng người nghe. Vì tầm quan trọng của bài Diễn văn nhậm chức đối với nước Mỹ và toàn thế giới, Obama chọn thêm 4 người tài để giúp mình hoàn thiện bài diễn văn này, trong đó có một trí thức trẻ hơn ông gần một chục tuổi, kiến thức rộng, tư duy trẻ, vừa được ông chọn vào Nhà trắng cùng ông. Đây là sáng tạo tập thể nổi bật nhất của 5 bộ óc mới mẻ trong thời kỳ chuyển tiếp 76 ngày, từ 4-11-2008 đến 20-1-2009.

Nhiều nhà bình luận sành sỏi nhất về thời sự và văn học từ Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Nhật... ngay từ tối 20, sáng 21 đã nhận xét rằng bài Diễn văn này được xếp vào loại hay nhất, có giá trị và ý nghĩa nhất, của 44 đời tổng thống, bên cạnh những bài diễn văn nhậm chức lịch sử của George Washington, Abraham Lincoln, Franklin Roosevelt và John Kennedy ...

Người ta chú ý bàn luận đến những ý nổi bật, có tính định hướng trong bài Diễn văn, như : "chúng ta đứng trước những thử thách rất thật, nghiêm trọng và không ít "; chúng ta hãy đứng cả dậy, tự phủi bụi và bắt tay vào tái thiết nước Mỹ "; " chúng ta đã lựa chọn Hy vọng thay cho sợ hãi, chọn thống nhất mục tiêu thay cho xung đột và bất hòa "; "chúng ta từng hạ gục chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản"; "sức mạnh của chúng ta được phát huy do biết sử dụng nó một cách thận trọng" ; " điều đòi hỏi chúng ta lúc này đây là một Kỷ nguyên mới của Trách nhiệm ";" chúng ta hãy can đảm lội qua dòng nước băng giá và vượt qua bất cứ bão táp nào " ....

Trước tình hình nghiêm trọng của chiến tranh và suy thoái kinh tế, tổng thống Hoa kỳ vừa nêu cao những lý tưởng truyền thống vừa có cách nhìn thiết thực, thực dụng để cổ vũ hành động tức thời.

Bài Diễn văn nhậm chức của tổng thống Obama được cả thế giới theo dõi với niềm xúc động sâu xa, với mối thiện cảm nồng hậu vì nó hướng rõ ràng đến một thế giới hòa bình, hợp tác, dân chủ và tự do hơn trước, một nền kinh tế quốc tế được hồi phục dựa trên khoa học kỹ thuật mới, những nguồn năng lượng mới, với sử dụng tài nguyên hợp lý và nền tài chính minh bạch, đẩy lùi nguy cơ và hiểm họa do con người và tự nhiên gây nên.

Các nhà bình luận quốc tế còn đánh giá cao bài Diễn văn nhậm chức của tổng thống Obama ở giọng điệu hoà hoãn, khoan dung, nhưng lại không thiếu tinh thần nghiêm khắc cảnh cáo răn đe những thế lực khủng bố và độc tài.

Các báo chí quốc tế hầu như nhất loạt nhận xét rằng cả 4 chế độ độc đoán độc đảng Cộng sản còn sót lại Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba đều đưa tin rộng rãi về bài Diễn văn nhậm chức của tổng thống Obama, nhưng đều tẩy bỏ đi từ: "chủ nghĩa cộng sản ", trong câu : " Hãy nhớ rằng thế hệ cha anh chúng ta đã hạ gục chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản không phải chỉ bằng tên lửa và chiến xa, mà bằng những liên minh vững chắc và bằng niềm tin bền bỉ ".

Sao mà "4 anh em nhà Cộng" ấy giống nhau đến vậy !

Họ đều cảm thấy bị chạm nọc.

Họ không có cách nào chối bỏ sự thật rành rành, hiển nhiên .

Họ chỉ còn biết xoá đi, xoá đi 1 từ :"communism "; hay xoá đi 1 cụm từ : " chủ nghĩa cộng sản "; " cúng sạn trủ dí ".

Không có cái dại nào bằng cái dại nào. Bằng cách xoá bỏ đi một từ, " 4 anh em nhà Cộng " đều tỏ ra vô lễ, lếu láo ngay với nhân dân, độc giả, đồng bào của chính nước mình. Vẫn cái kiểu trịch thượng, cường hào, "ông cho chúng bay biết cái gì thì chỉ được biết cái ấy thôi, nghe không ? ".

Chắc rằng ngay nửa đêm 20 rạng 21 tháng 1 (theo giờ Hànội), Tô Huy Rứa và Lê Doãn Hợp (trưởng ban tuyên giáo trung ương và bộ trưởng thông tin truyền thông ) đã gọi điện cho các tổng biên tập các báo, truyền thanh, truyền hình...ra nghiêm lệnh phải "thiến" ngay cụm từ "chủ nghĩa cộng sản" trong bài diễn văn vừa phát đi. Ai để lọt sẽ bị bay chức!

Sao họ chậm hiểu, thiếu thông minh đến thế nhỉ ! Người biết tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, Nhật... trong nước ngày càng nhiều. Ai muốn biết toàn văn bài diễn văn, chỉ việc mở máy com-pu-tơ, bấm con chuột là nghe đầy đủ, thoải mái, từ chính giọng ông Obama cũng có; muốn nghe tiếng Việt thì BBC dịch ra sớm nhất, rồi RFA, VOA , RFI, thiếu gì ! từ chữ đầu đến chữ cuối; từ A đến Z .

Thà rằng cứ để nguyên; xoá đi vừa tỏ ra sợ sự thật, sống không ngay thật, quen gian trá, lo sợ sự thật đến với nhân dân, vừa tự mình trưng ra cái điều mình sợ nhất để bị cả thế giới và cả đồng bào mình vạch mặt thấp hèn, chê cười và khinh bỉ.

Gian trá và dại dột dai dẳng thành cố tật, thành nếp sống, rất khó sửa.

Báo chí Việt nam, nhất là báo Nhân Dân đã bị lật tẩy, chê cười khi xoá bỏ những câu chữ trong diễn văn của tổng thống Pháp Mitterand và của tổng thống Mỹ Clinton đọc tại Hànội, nay họ vẫn cứ chứng nào tật nấy; vào WTO hơn 2 năm rồi mà vẫn còn mê ngủ như thời chiến tranh, cứ như vẫn đóng cửa kín mít, để mà tha hồ hành dân mình, hành đồng bào mình, bằng bịt mắt, bịt tai bà con ta một cách tùy tiện, tùy hứng.

Báo Pháp còn tinh khôn khám phá ra rằng báo Trung quốc còn xóa bỏ thêm một đoạn nữa trong bài diễn văn nói trên của tổng thống Obama. Đó là đoạn : "Với những kẻ bám quyền lực nhờ tham nhũng, dối trá và bịt miệng tiếng nói đối lập, hãy hiểu rằng các người đúng về phía sai lầm của lịch sử !". Bắc kinh lại dơ kéo lên để "thiến", vì cảm thấy chạm nọc. Vậy thì Bắc kinh và Hà nội, ai khôn hơn ai trong chuyện này ? "Hai anh em nhà Cộng" này đều giống y như nhau trong khi bám lấy quyền lực nhờ tham nhũng và để tham nhũng nữa, cũng giống y như nhau về đàn áp, bỏ tù mọi tiếng nói đối lập, bất đồng chính kiến, đều cấm báo tư nhân, đều kiểm soát chặt các bloggers trẻ....

Ngược lại, báo chí Việt nam bị đảng khoá mồm và đảng còn dạy cho tự khoá mồm vẫn có thể khoe là ta cũng " khôn ranh ra phết "!. Đó là trường hợp của báo Tuổi trẻ, khi đưa hầu như toàn bộ bài Diễn văn nhậm chức của tổng thống Obama, trong đoạn nhắc đến công lao của những thế hệ đi trước: " Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh ở nhưng nơi như Concord, Gettysburg, Normandy và Khe Sanh ", đã xoá bỏ chữ Khe Sanh. Xin nhớ tổng biên tập cũ báo Tuổi trẻ vừa được đảng cho về vườn, thì tổng biên tập mới đã có "tinh thần bén nhạy" nhanh nhẩu xóa bỏ chữ Khe Sanh là điều dễ hiểu.

Thế nhưng báo VNNet vẫn để nguyên chữ Khe Sanh - trận diễn ra năm 1967-1968 ở chiến trường Trị - Thiên, bên cạnh Concord - trận chiến diễn ra năm 1775, Gettsburg - trận diễn ra năm 1863 (đều trong cuộc nội chiến Nam - Bắc) và Normandy - trận đổ bộ lớn từ nước Anh lên châu Âu năm 1944 để diệt bọn phát xít Hít-le, như trong bản gốc. Có lẽ vì thế nên bài nay bị xoá ngay sau một buổi xuất hiện trên VNNet.

Ý định của Tổng thống Obama là rất rõ; trận chiến Khe Sanh được ông coi như có giá trị lịch sử tiêu biểu cho chính nghĩa dân chủ và tự do, chống chủ nghĩa cộng sản quốc tế có mưu đồ nô dịch toàn thế giới. Với một độ lùi lịch sử hơn 40 năm, khi mây mù của thế kỷ 20 đã tiêu tan, mọi việc được sáng tỏ.

Đối với một số cựu chiến binh quân đội nhân dân, cho đến nay không phải không có người vẫn còn cay đắng nói đến trận Khe Sanh - mà anh em gọi là "Khe Tử", khi biết bao đồng đội bị thương và hy sinh tại đó, nhưng bản thân, gia đình và đồng bào ta đến nay vẫn không có tự do, vẫn bị những cường hào cộng sản các cấp ức hiếp, đè nén, còn lãnh thổ, lãnh hải Tổ quốc thì nay bị đảng cộng sản nhượng "vô tư" cho các " đồng chí đàn anh của họ". Vậy thì chiến đấu để làm gì? cho ai ? Câu hỏi trên mỗi tấm mộ liệt sỹ.

Diễn văn của ông Obama không nói đến 2 chữ Việt nam. Chỉ có 2 chữ Khe Sanh mà đã làm cho Hànội giật mình chạm nọc. Và họ cũng giật bắn mình khi nghe đến câu : "những kẻ bám lấy quyền lực bằng tham nhũng, lừa dối và bịt miệng tiếng nói đối lập hãy biết rằng các người đứng về phía sai lầm của lịch sử ". Có tật thì giật mình. Đứng về phía sai lầm của lịch sử thì ắt bị nhân dân mình, bị cả nhân loại chống lại, và sẽ bị lịch sử đào thải. Có lời phán quyết nào ngiêm khắc hơn.

Obama với Việt nam, Việt nam với tổng thống Obama , đi sâu vào có khối chuyện hay, sẽ còn có khối chuyện hay.

Nhất là đối với tuổi trẻ Việt nam, cùng thế hệ với Obama, cùng thời đại với Obama, cùng thành thạo com-pu-tơ như Obama, cùng mê tận dụng cái con Blackberry như Obama, cùng nghiện internet và email như Obama, coi thông tin nhanh nhậy như hơi thở như Obama, chớ có phạm sai lầm và dại dột.

Đối với thế hệ khao khát hiểu biết này, cái gì cũng muốn hiểu thấu đáo, hiểu đến nơi đến chốn, hiểu cặn kẽ nguồn cơn, xin chớ có dại dột cắt câu này, thiến chữ nọ, giở trò ăn gian và xảo trá, tưởng là khôn ngoan, mà hoá ra là dại, quá ư là dại đấy!

Bùi Tín - Paris 22-1-2009.


Ý KIẾN CỦA BẠN

    "Dảng ta "  lấy  thúng  úp  voi

Úp  đuôi  thì  hở   cả  voì  lẫn  tha^n

      Dảng  bèn  phải  úp  từng  phần

Cuối  cùng  để   lộ   bốn   chân   ra  ngoài


SR

Bản Dịch của Take2Tango

BÀI DIỄN VĂN NHẬM CHỨC CỦA TÂN TỔNG THỐNG BARACK OBAMA

Thưa quốc dân,

Tôi đứng đây trong ngày hôm nay với sự khiêm nhường trước thử thách mà chúng ta phải đối diện, với lòng biết ơn sự tin tưởng mà qúy vị đã dành cho tôi, nghĩ đến sự hy sinh mà các bậc tiền nhân đã trải qua. Tôi xin cảm ơn tổng thống Bush về sự phục vụ của ông  đối với đất nước, cũng như lòng rộng lượng và tinh thần hợp tác mà ông đã chứng tỏ trong quá trình chuyển tiếp.

Đã có 44 người Mỹ đọc lời tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Những lời tuyên thệ này đã được nói lên vào những thời kỳ  tràn đầy thịnh vượng và trong những thời kỳ hòa bình phẳng lặng. Tuy nhiên, lời tuyên thệ này cũng vẫn thường được nói lên trong những thời gian đầy u ám và bão tố. Vào những thời kỳ như thế, nước Mỹ vẫn tiếp tục tiến bước không phải đơn giản chỉ vì tài năng và viễn kiến của những người nắm giữa các chức vụ lãnh đạo, mà còn bởi vì chúng ta là người dân tiếp tục trung thành với những lý tưởng của tiền nhân, và tin tưởng vào các văn kiện lập quốc. 

Sự việc đã diễn ra như vậy. Và nó phải diễn ra như vậy với thế hệ chúng ta hiện nay. Chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng là điều ai cũng hiểu rõ. Quốc gia chúng ta đang có chiến tranh, chống lại một mạng lưới rộng lớn của bạo động và lòng thù hận. Nền kinh tế của chúng ta bị suy yếu trầm trọng, do kết quả của lòng tham lam và thiếu trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là sự thất bại chung trước những lựa chọn khó khăn và chuẩn bị để đưa quốc gia bước vào một thời đại mới. Nhà cửa đã bị mất; công việc làm bị  giảm; cơ sở kinh doanh bị đóng cửa. Nền y tế quá tốn kém;  học đường chúng ta làm nhiều người thất vọng; và mỗi ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy rõ cách sử dụng năng lượng của chúng ta làm cho kẻ thù mạnh thêm và đe dọa đến hành tinh của chúng ta.

Dựa vào tài liệu thống kê, đây là những chỉ dấu khủng hoảng khó đo lường nhưng cũng không kém phần sâu đậm đang hủy hoại lòng tin trên khắp đất nước, là một sự sợ hãi cho rằng sự suy thoái của nước Mỹ không thể tránh khỏi và thế hệ kế tiếp phải hạ thấp kỳ vọng của mình.

Hôm nay, tôi xin thưa với đồng bào rằng những thách thức mà chúng ta đang đối diện là sự thực. Những thách thức này rất nhiều và nghiêm trọng. Những thách thức này không thể được giải quyết một cách dễ dàng hay chỉ trong một thời gian ngắn. Nhưng khi đã biết được, là nước Mỹ, chúng sẽ được giải quyết.

Ngày hôm nay, chúng ta tề tựu về đây bởi vì chúng ta đã chọn hy vọng thay vì sợ hãi, thống nhất mục đích thay vì sự xung đột và bất hòa.

Ngày hôm nay, chúng ta về đây để tuyên bố cáo chung những lời phàn nàn nhỏ nhặt và những lời hứa hão huyền, những lời trách cứ và những giáo điều lỗi thời, từ lâu nó đã bóp nghẹt nền chính trị của chúng ta. Chúng ta vẫn là một quốc gia trẻ, nhưng như lời Kinh Thánh đã nói, đã đến lúc ta phải bỏ qua một bên những chuyện trẻ con. Đã đến lúc chúng ta phải tái khẳng định tinh thần kiên trì; để chọn cho chúng ta một lịch sử tốt đẹp hơn; để tiếp tục phát huy tặng phẩm quý giá đó; tư tưởng cao cả đó, đã được truyền lại cho chúng ta từ thế hệ này sang thế hệ khác: đó là lời hứa của Thượng Đế mọi người đều bình đẳng, mọi người đều tự do, đều xứng đáng có cơ hội mưu cầu hạnh phúc.

Trong khi tái khẳng định sự vĩ đại của quốc gia chúng ta, phải hiểu rằng sự vĩ đại này không bao giờ được đương nhiên ban tặng. Phải giành lấy nó. Cuộc hành trình của chúng ta không phải là những lối đi tắt hay những gì dễ dàng hơn. Đó không phải là một con đường cho những người nhút nhát, cho những kẻ thích nhàn nhã hơn làm việc, cho những người thích tìm sự vui thú  giầu sang và danh vọng. Nhưng đây là con đường của những người chấp nhận hiểm nguy, những người làm việc, những người tạo ra sản vật. Một số trong những người này là những người  tên tuổi, nhưng thông thường họ là những người đàn ông, đàn bà lao động vô danh không ai biết đến, những người này đã đưa chúng ta đi trên con đường dài, đầy gian lao để tiến đến thịnh vượng và tự do hôm nay.

Vì chúng ta, họ đã gói ghém một ít tư trang vượt qua đại dương để tìm một cuộc sống mới.

Vì chúng ta, họ đã phải đổ mồ hôi trong những cơ xưởng ở miền Tây, chịu đựng roi vọt và cầy xới đất đai khô cứng. 

Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh, ở những nơi như Concord và Gettysburg; ở Normandy và Khe Sanh.

Liên tục những người này đã tranh đấu và hy sinh, họ làm việc cho đến khi bàn tay chai cứng để chúng ta có đời sống tốt đẹp hơn. Họ đã nhận ra rằng nước Mỹ cao cả hơn con số gọp chung của tham vọng cá nhân, cao cả hơn mọi sự khác biệt sinh thành, hay giàu có hoặc phe phái.

Đây là hành trình mà ngày nay chúng ta tiếp tục theo đuổi. Chúng ta vẫn là quốc gia thịnh vượng và hùng mạnh nhất trên quả đất. Sức sản xuất của công nhân chúng ta không hề sút giảm  khi cuộc khủng hoảng bắt đầu. Trí óc của chúng ta không kém sáng tạo, hàng hóa và dịch vụ của chúng ta vẫn  được cần tới nhiều hơn tuần trước, tháng trước, hoặc năm trước. Khả năng của chúng ta vẫn không hề suy giảm. Nhưng thời kỳ bảo vệ những quyền lợi hẹp hòi và tránh né những quyết định khó khăn đã không còn nữa. Từ hôm nay, chúng ta phải đứng dậy, phủi sạch bụi bặm và bắt đầu  làm việc để xây dựng lại nước Mỹ.

Bất cứ chỗ nào chúng ta nhìn tới đều có những việc cần phải làm. Tình trạng của nền kinh tế đòi hỏi chúng ta phải hành động, hành động một cách quả quyết và nhanh chóng, không chỉ để tạo ra công ăn việc làm mới, mà còn để xây dựng một nền tảng mới cho sự phát triển. Chúng ta sẽ xây dựng đường sá, cầu cống, nhà máy điện và đường giây chuyển dữ liệu mã số để hỗ trợ cho thương mại và kết nối chúng ta với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục vị thế xứng đáng của khoa học, và áp dụng những kỹ thuật kỳ diệu để nâng cao phẩm chất chăm sóc sức khỏe và giảm thiểu chi phí của công tác này. Chúng ta sẽ dùng sức nóng mặt trời, sức gió và đất đai biến thành năng lượng để chạy xe và các nhà máy. Và chúng ta sẽ chuyển đổi các trường học, các trường, cao đẳng, đại học của chúng ta đáp ứng nhu cầu của thời đại mới. Chúng ta có thể làm và sẽ làm tất cả những việc này. 

Hiện giờ, đang có một số người đặt câu hỏi về tầm vóc của những tham vọng chúng ta,  họ cho rằng hệ thống của chúng ta không đủ khả năng để thực hiện nhiều kế hoạch to lớn như vậy. Trí nhớ của họ quá ngắn. Họ đã quên những gì mà đất nước này đã làm; những gì mà những người con người tự do đã đạt được khi trí tưởng của họ được kết hợp với mục đích chung và điều cần thiết cho lòng dũng cảm.

Những gì mà những người hoài nghi không hiểu là mặt đất dưới chân họ đã chuyển dịch,  những sự tranh cãi chính trị vô bổ đã phí phạm năng lực của chúng ta quá lâu, giờ đây không còn áp dụng được nữa. Câu hỏi mà chúng ta nêu lên hôm nay không phải là chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, mà chính phủ có hoạt động hiệu quả hay không? Chính phủ có giúp đỡ các gia đình tìm được công ăn việc làm với mức lương tử tế, giúp họ được chăm sóc sức khỏe với phí tổn có thể trả được, giúp họ có được một cuộc sống về hưu xứng đáng hay không? Nếu câu trả lời là phải, chúng ta nhất định sẽ tiến hành. Nếu câu trả lời là không, chúng ta sẽ bỏ những chương trình đó. Và những người quản lý tiền bạc của công chúng sẽ phải chịu trách nhiệm, phải chi tiêu một cách khôn ngoan, sửa đổi những thói quen xấu xa, và phải làm việc minh bạch dưới ánh sáng ban ngày, bởi vì chỉ có như vậy chúng ta mới có thể khôi phục niềm tin giữa dân chúng và chính phủ. Câu hỏi trước mắt chúng ta cũng không phải là thị trường là một sức mạnh tốt hay xấu. Sức mạnh của thị trường trong việc tạo ra của cải và nới rộng tự do không gì sánh bằng, nhưng vụ khủng hoảng hiện giờ nhắc chúng ta rằng nếu không có một cặp mắt theo dõi, thị trường có thể xoay chuyển vượt khỏi tầm kiểm soát, và đất nước không giàu mạnh lâu dài khi thị trường chỉ mang lại lợi ích cho những người giàu có. Sự thành công của nền kinh tế không thể chỉ tùy thuộc vào Tổng Sản Lượng Nội Địa, mà tùy thuộc vào sự thịnh vượng sẽ lan tỏa đến đâu; tùy thuộc vào khả năng của chúng ta trong việc nới rộng cơ hội cho mọi người có thiện chí, không phải vì từ thiện, mà đó là con đường chắc chắn nhất đưa tới lợi ích chung.

Đối với vấn đề  phòng vệ chung, chúng ta bác bỏ sự lựa chọn sai lầm giữa an toàn và lý tưởng. Những người sáng lập nước Mỹ, từng đương đầu với những mối hiểm nguy mà chúng ta khó lòng tưởng tượng, đã soạn thảo một hiến chương để bảo đảm nền pháp trị và quyền của con người, một hiến chương được mở rộng bằng máu của nhiều thế hệ. Đây là những lý tưởng vẫn tiếp tục soi sáng thế giới và chúng ta sẽ không từ bỏ những lý tưởng này vì sự thiện tiện nhất thời. Và vì vậy, tôi xin nói với tất cả những dân tộc và những chính phủ  đang theo dõi buổi lễ hôm nay, từ những thủ đô to lớn cho tới ngôi làng nhỏ bé mà cha tôi đã chào đời, là quí vị nên biết rằng  nước Mỹ là bạn của tất cả mọi quốc gia, mọi người nam cũng như nữ, tới mọi em bé,  là bạn của những ai muốn mưu tìm một tương lai của hòa bình và phẩm giá, và nước Mỹ sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo thêm một lần nữa.

Hãy nhớ rằng những thế hệ trước đây của chúng ta đã đương đầu với chủ nghĩa phát-xít và chủ nghĩa cộng Sản không phải chỉ bằng hoả tiễn và xe tăng, mà bằng những mối quan hệ đồng minh vững chắc và những miền tin mạnh mẽ. Những thế hệ đó hiểu rằng chỉ riêng sức mạnh không thôi không đủ để bảo vệ chúng ta, và sức mạnh cũng không dành chúng ta quyền làm những gì chúng ta muốn. Thay vào đó, họ biết rằng sức mạnh của chúng ta gia tăng qua việc sử dụng sức mạnh một cách thận trọng; an ninh của chúng ta phát xuất từ sự chính danh, từ sự gương mẫu, và từ những phẩm chất tốt đẹp của lòng khiêm tốn và tinh thần tự chế.

Chúng ta là những người canh giữ di sản này. Một lần nữa, với sự hướng dẫn của những nguyên tắc này, chúng ta có thể ứng phó với những mối đe dọa mới, những mối đe dọa đòi hỏi một nỗ lực lớn hơn, đòi hỏi sự hợp tác và thông cảm nhiều hơn nữa giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ triệt thoái một cách có trách nhiệm để giao lại cho nhân dân Iraq đất nước của họ, và củng cố nền hòa bình đã vô cùng khó khăn mới có được ở Afghanistan. Với những người bạn mới và những người từng là kẻ thù, chúng ta sẽ làm việc không ngừng để giảm thiểu mối đe dọa của vũ khí hạt nhân, và đảo ngược xu hướng gia tăng nhiệt độ toàn cầu. Chúng ta sẽ không xin lỗi vì lối sống của mình, và nhất định bảo vệ cho lối sống này;  đối với những người muốn đạt được mục tiêu bằng cách gieo rắc khủng bố và giết hại những người vô tội, chúng ta nói ngay với họ rằng tinh thần của chúng ta đã trở nên vững mạnh hơn và không thể bị khuất phục; họ không thể thắng được chúng ta, chúng ta sẽ đánh bại họ.

Vì chúng ta biết rằng di sản đa dạng của chúng là một sức mạnh chứ không phải là một yếu điểm. Chúng ta là một quốc gia của người Thiên chúa giáo và Hồi giáo, của Do thái giáo và Ấn độ giáo,  của cả những người không tin theo đạo nào. Chúng ta hình thành bởi mọi ngôn ngữ và văn hóa bắt nguồn từ khắp nơi trên trái đất; và bởi vì chúng ta đã nếm mùi cay đắng của nội chiến và ly khai, chúng ta đã vượt qua chương sử đen tối đó để trở nên mạnh hơn và đoàn kết hơn, cho nên chúng ta tin rằng những mối thù hận lâu năm rồi sẽ phai nhạt; những lằn ranh chủng tộc sẽ sớm bị xóa bỏ; thế giới đang thu hẹp, tình nhân đạo sẽ được thể hiện; và nước Mỹ phải đóng một vai trò chủ chốt trong kỷ nguyên mới của hòa bình. 

Đối với thế giới Hồi giáo, chúng ta tìm một hướng mới phía trước, dựa trên ích lợi và tôn trọng hỗ tương lẫn nhau. Đối với những nhà  lãnh đạo trên quả địa cầu muốn gieo rắc tranh chấp, hoặc đổ lỗi phương Tây những tệ nạn xã hội của họ, họ cần biết rằng người dân của họ sẽ phán xét căn cứ trên những gì mà họ xây dựng, chứ không từ những gì họ hủy hoại. Đối với những ai bám víu quyền lực bằng tham nhũng, gian lận, và bằng cách bịt miệng những người bất đồng, phải biết rằng họ đang đứng ở phía sai  lầm của lịch sử; nhưng chúng ta sẵn sàng mở rộng bàn tay nếu họ sẵn sàng mở rộng bàn tay nắm chặt của họ. 

Đối với các quốc gia nghèo, chúng ta cam kết làm việc với họ để  đồng ruộng của họ đơm hoa kết trái, và để cho nước sạch được tuôn chảy đến mọi nơi; để nuôi sống những cơ thể thiếu đói và giúp phương tiện cho những người cầu tiến mơ ước được mở mang trí tuệ. Và đối với các quốc gia dồi dào không khác đất nước chúng ta, chúng ta nói rằng chúng ta không khai thác khác biệt để gây thống khổ bên ngoài biên giới của chúng ta; chúng ta cũng không thể tiêu dùng các nguồn nguyên liệu của thế giới mà không nghĩ đến hậu quả. Vì thế giới đã thay đổi, chúng ta phải thay đổi theo với thế giới.

Trong lúc xét đến con đường mở ra phía trước, chúng ta phải nhớ đến những người Mỹ dũng cảm với lòng biết ơn sâu xa, vào giờ phút này, họ đang tuần tra trên các vùng sa mạc xa xôi và núi non hẻo lánh. Họ có vài điều nói cho chúng  ta hôm nay, như những anh hùng đã yên nghỉ tại nghĩa trang quốc gia Arlington với nhiều lứa tuổi. Chúng ta vinh danh họ, không phải chỉ vì họ là những người bảo vệ tự do chúng ta, mà còn vì họ thể hiện tinh thần phục vụ; một ý chí hướng đến một điều gì cao cả hơn chính bản thân họ. Trong lúc này,  tinh thần này cần phải hiện hữu trong tất cả chúng ta.

Chính phủ có thể làm gì và phải làm gì, điều tối hậu là niềm tin và quyết tâm của toàn dân Mỹ mà quốc gia chúng ta đang trông cậy.  Đó chính là lòng tử tế đưa tay đón nhận một người lạ vào nhà mình khi vỡ đê, nó cũng là lòng rộng lượng của những  công nhân sẵn sàng giảm bớt giờ làm việc để tránh làm cho một đồng nghiệp của mình mất việc trong những giờ phút đen tối nhất của chúng ta. Nó là lòng dũng cảm của người nhân viên cứu hoả xông vào một cầu thang đầy khói để cứu người, nó cũng là ý chí của bậc cha mẹ quyết tâm chăm lo nuôi dưỡng cho con cái, mà cuối cùng sẽ quyết định vận mệnh chúng ta.

Những thử thách của chúng ta có thể là mới. Công cụ chúng ta dùng có thể mới. Nhưng các giá trị đưa tới thành công như cần cù, lương thiện, công bằng, khoan dung, tìm tòi,  trung thành và ái quốc là những điều đã cũ nhưng luôn luôn giá trị và thực tiễn. Chúng đã là động lực âm thầm làm chúng ta tiến bộ xuyên suốt lịch sử. Điều đang đòi hỏi bây giờ là quay về với những giá trị đó. Điều đòi hỏi chúng ta hiện nay là một kỷ nguyên mới của trách nhiệm;  một sự thừa nhận của mỗi người rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính chúng ta, quốc gia chúng ta, và cả thế giới; những nghĩa vụ không phải miễn cưỡng mà chúng ta vui lòng nhận lãnh,  xác định không có điều gì giúp thỏa mãn tinh thần, phản ảnh tư cách của chúng ta, cho bằng cống hiến tất cả trước một thử thách khó khăn.

Đây là cái giá và sự hứa hẹn của quyền công dân.

Đây là niềm tự tin của chúng ta, biết rằng Thượng Đế để cho chúng ta quyết định số phận của mình.

Đây là ý nghĩa của tự do và tín ngưỡng của chúng ta - Tại sao mọi người, nam, nữ, trẻ em thuộc mọi chủng tộc và mọi niềm tin có thể cùng nhau vui mừng tại quãng trường quốc gia vĩ đại này,  và tại sao một người có thân phụ cách đây chưa đầy 60 năm nếu đến một nhà hàng địa phương có thể bị từ chối, nhưng hôm nay người này có  đứng trước mặt quý vị để đọc lời tuyên thệ thiêng liêng nhất.

Chúng ta hãy đánh dấu ngày hôm nay bằng cách nhớ lại là chúng ta là ai và đoạn đường dài đã đi qua. Vào năm khai sinh quốc gia Hoa Kỳ, trong những tháng giá lạnh nhất, một nhóm người ái quốc quây quần cạnh đống lửa gần tàn bên bờ một dòng sông đông đá. Thủ đô đã bị bỏ. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết loang màu máu. Vào giây phút cuộc cách mạng của chúng ta đang bị ngờ vực, vị quốc phụ của chúng ta hạ lệnh tuyên đọc những lời sau đây: “Hãy nói cho thế giới tương lai.. là vào lúc mùa đông giá lạnh nhất, không có gì ngoài hy vọng và đức tính có thể sống còn...rằng thành phố này và xứ sở này, được cảnh báo trước hiểm họa chung, nhất quyết tiến lên”.

Đất nước Hoa Kỳ, đang đối mặt với những hiểm họa chung, trong mùa đông gian khổ này, chúng ta hãy nhớ lại những lời lẽ vượt thời gian đó. Với hy vọng và đức tính đó, chúng ta một lần nữa hãy can đảm vượt qua dòng nước băng giá và chịu đựng bất cứ cơn giông bão nào có thể thổi tới. Hãy để cho con cháu của chúng ta nhắc lại là khi chúng ta bị thử thách, chúng ta đã không dừng bước bỏ dở cuộc hành trình, rằng chúng ta không quay lui trở lại mà chúng ta cũng chẳng hề chùn bước, và với cặp mắt nhìn về chân trời phía trước và với hồng ân Thiên Chúa, chúng ta mang món quà tự do quý giá nhất tiến lên và chuyển giao  an toàn cho các thế hệ tương lai.


T2T

Cám ơn ông Bùi Tín đã vạch trần bộ mặt gian xảo của 4 tên cộng sản còn sót lại trên thế giới, cách riêng bọn cộng sản việt nam. Hy vọng tư tưởng của ông thực sự thay đổi.


Ngo Dinh

CHUONG TRINH 2 KHONG cho VN

Tôi  T Quang Vinh Dallas sẽ không gửi tiền về VN trong năm 2009. Gia dình tôi sẽ thắt lưng buột bụng để cho tụi CS kính trọng nguồn kiều hối này. Khi nào tụi  CS tặng 10% vào tiền kiều hối gửi để khuyến khích VK gửi tiền vào VN dùng làm cân bằng cán cân thương mại thua lổ với Trung Cộng thì tôi sẽ suy nghỉ lại. Đã đến lúc chúng ta VK  cần thấy 1 sự kính trọng về phía của họ. Mong tất cả người Việt Nam hải ngoại hãy cùng nhau làm nên sức mạnh. Một mình tôi và một nhóm không tạo nên sức mạnh này. XIN QUí Bạn ghi tên vào

 Chương trinh 2 KHÔNG:

. Không gửi tiền, không về VN trong năm 2009 cùng tổng thống Obama khai tử chíng quyền Cộng Sản.


quangvin

Tôi Thành Long , CA, YES cho chương trình 2 KHÔNG

Xin yêu cầu các cơ quan truyền thông như TV, radio như SBTN, Radio Saigon, Saigon Houston, Bolsa va khắp thế giới Australia, Canada, France, Đức, Hòa Lan... ủng hộ và phát đông chương trình 2 KHÔNG 2009.

Một cây làm chẳng nên non, Ba cây chụm lại thành hòn núi cao


tahnhlong

 O   day ma noi chuyen may  dai phat thanh tieng Viet  yeu  nuoc,  Con lau cac   ong de  nghi 2 chuyen  rat  hay, khong  gui tien trong nam 2009 va khong ve  trong thang  tu  den  la dieu  rat  hay, nhung cac dai phat  thanh  cu  quang  cao, hang  may bay nay gia ve re, hang may  bay  kia  phuc  vu tot,  vay  cac dai phat  thanh  do nghi  sao??? Bay   gio , neu cac dai phat  thanh  dung quang cao  gui  tien  ve Vn dung quang cao   ve may  bay, va  NGUOI  DAN  TY  NAN  co DU  can dam khong ve VN  khong  trong vai thang  thoi, la Cong San  DAI TRONG  QUAN  ROI. Cac Ong o day chi co   cai  Mieng NOI  DOC, My  dan, nhat la  cac dai Phat  thanh.

    Toi  noI nhu  vay  co phai   la su  that  khong???  Tay  chay tat ca nhung viec  ve VN, lien quan voi VN trong thoi gian ngan  thoi,  quy  vi  se thay Bo Chinh tri Ha Noi   DIEN len  lien, Noi  ra thi qua dang, A I cung vi long   ich ky, ham  vui ham khoe  khoang, khong  dam nhin  su  THat va HAM NOI  DOC, 

     Neu chung  ta  1 long, dung gui  tien ve Vn trong  vai  thang, khong  ve Vn vai  thang, thi cac  Hang may  Bay, cac noi  gui   tien , cung da dieu  dung  roi. Cac Ong ba noI yeu thuong VN  ma van vo  tinh   GIUP cho   Cong San Ha Noi,   beo  bo  nhu  con LON. o Day  Noi DOc khong  dong  thue, ai  muon noi  gi  thi  noi vi khong dong thue, Da  so la  vo tinh  giup cho  Cong  san ma Khong biet, Cac ong cac ba  suy nghi  lai di.

    CUONG  QUYET KHONG  GUI TIEN VE VN TRONG 3 THANG. CUONG  QUYET KHONG DI VE  VN TRONG  3  THANG,  CAC ONG CAC  BA CO  CAN   DAM  KHONG??? toan la  mot  lu  noi  doc.

DUNG QUANG  CAO  TREN HE THONG TREN  HE  THONG TRUYEN  THANH  3   THANG,  QUY  VI  SE THAY    KET  QUA  LIEN, NEU  QUY  VI LAM  DUOC, LA  QUY  VI LA NHUNGNGUOI YEU NUOC THAT SU, CON VAN TIEP TUC UNG  HO  QUANG CAO TREN RADIO, LA QUY   VI CHANG CO LONG yeu  da  nuoc  vn  VOI DAT NUOC VA CON VO  TINH   GIUP CHO  CONG SAN CO  TIEN. ngu  ma khong  biet  minh ngu

 QUY  VI   lam  vay  di  roi  se   xem ra  sao???  Ai  ma  khon g nho thuon g   gia  dinh,  nho  que cha dat  to. quy  vi khong  cam long  duoc, nen bi  cam  do,  ne bi chung  no  du   do, chung   coi  quy  vi  nhu  con   nit  xo  mui  luc nao cung  duoc. Suy nghi lai di  quy  vi, neu  quy  vi  con 1 chut long yeu nuoc  Viet nam

Onggia Bolsa  


onggia75Bolsa

166919976
Copyright 2005 - 2009 © Take2Tango. All Rights Reserved.
Trường Kỳ
Bích Liên
Bằng Lái Quốc Tế
An Lạc
Pinless
Dân Kêu
Chí Tâm
Tom
Quynh Thi
Hồn Nước
Úc Châu
Dạ Lan
Quốc Nam
Khánh
Rao Vặt
QC
Sách
Phong Dinh
QC
Trần Dần
Pinless
test me
Ảnh
Clock
test ads
test ads
Kim Trang
Kim Trang
Phong Dinh
Bodhi
Clock
Pinless
Phong Dinh
Kim Trang
Trần Dần
Bodhi
Tai nan
test ads
Ảnh
Maicafe
Maicafe
cmm
test ads
Phong Dinh
Phong Dinh
Pinless
TNXP
Ảnh
test ads
test ads
Ung Thư
Kim Trang
test ads
test ads
TNXP
Trần Dần
TNXP
Ảnh
MaiCafe
New York
Kim Trang
Trần Dần
Pinless
Bodhi
Phong Dinh
test ads
test ads
Clock
MaiCafe
MaiCafe