Không Nghe, Không Thấy Không Biết Nên Không Viết
... Khi mới có ý định viết về cái chuyện “tế nhị” này, tớ lập tức nghĩ ngay về những thời xa xưa, khi báo chí Việt Nam đang còn nằm trong tay “đục bỏ” của những chính quyền Pháp thuộc, Nhật thuộc… Còn Radio, phương tiện truyền thông nhanh nhất thì bị mang “trình diện” để cắt mạch short wave…. Ai cố tình chống lệnh, một nhát gươm Nhật sẵn sàng chia đôi con người thành hai phần đều nhau từ đỉnh đầu tới hậu môn!... Tớ cũng nghĩ tới câu nói nổi tiếng của Goebbels, Bộ Trưởng Tuyên Truyền của chính phủ Đức Quốc Xã mà tớ thuộc lòng bằng tiếng Pháp “mentir, mentir encore, mentir toujours…il en restera quelque chose”, mà sau này, chẳng hiểu tiếng Đức nguyên văn là thế nào, mà chuyển sang tiếng Việt thì có đủ kiểu dịch hoặc “tạm dịch”….theo thời, theo thế! Còn với tớ, thời đại @ này tớ xin phép dịch như sau:”Nói láo! nói láo nữa, suốt đời nói láo… sẽ còn lại một cái gì đó: kẻ suốt đời nói láo”. Goebbels không biết rằng; Tiếp thu đường lối của hắn ta, thời đại @ này,người ta cũng biết “nói dối, nói dối và nói dối”, nói dối có...